Sau khi thanh tẩy các linh hồn và đẩy lùi bàn tay xương từ lòng đất, quảng trường Giang Thành trở lại vẻ yên bình, dù không khí vẫn còn vương vấn chút hoang tàn. Người dân, từ chỗ sợ hãi tột độ, giờ đây nhìn Thạch Sơn với ánh mắt đầy sùng kính và biết ơn. Họ quỳ rạp xuống, miệng không ngừng nói lời cảm tạ.
"Đại ân nhân! Ngài đã cứu chúng tôi!"
"Không có ngài, chắc chúng tôi đã bị lũ quỷ ám sát sạch rồi!"
Thạch Sơn khoát tay, ánh mắt vẫn hướng về phía lòng đất, nơi luồng tà khí nguyên thủy vừa trỗi dậy rồi lại bị Thần Long trấn nhiếp. Hắn biết, mối nguy hiểm thực sự vẫn còn đó.
"Mọi người hãy đứng lên," Thạch Sơn trầm giọng nói. "Ta đã giúp được phần nào. Nhưng nguồn gốc của tà khí vẫn chưa bị tiêu diệt. Ta phải tìm ra nó."
Bà Lữ, Lão Bàng và Tiêu Lan tiến lại gần Thạch Sơn. Bà Lữ nhìn vẻ mặt kiên định của hắn và gật đầu. "Con nói đúng. Chúng ta không thể để nó tiếp tục gieo rắc tai ương."
Lão Bàng gãi đầu. "Nhưng mà, cái khí tức quỷ đạo này nó khó lường quá. Làm sao mà tìm được nó?"
Thạch Sơn nhắm mắt lại, dồn linh khí vào Linh Thạch Khai Mắt, không phải để nhìn rõ tà khí, mà để cảm nhận sự rung động của nó trong lòng đất, như một mạch đập yếu ớt nhưng dai dẳng. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng đen tối, cổ xưa, đang chảy ngầm dưới lòng Giang Thành, và hướng về phía một khu vực hoang vắng nằm sâu trong những ngọn núi phía Đông.
"Nó đến từ phía Đông," Thạch Sơn mở mắt, chỉ tay về phía những dãy núi xanh biếc xa xa. "Một nơi có linh khí bị biến chất nghiêm trọng. Có vẻ như... đó là một nơi đã bị lãng quên từ rất lâu rồi."
Thần Long vàng kim trên vai Thạch Sơn khẽ gầm gừ một tiếng, ánh mắt tinh anh của nó cũng hướng về phía Đông, như xác nhận điều chủ nhân vừa nói.
Sau khi trấn an người dân và dặn dò họ cẩn thận, Thạch Sơn cùng đoàn người lập tức lên đường. Họ băng qua những cánh đồng lúa xanh mướt, những con đường mòn heo hút, và dần tiến sâu vào những dãy núi hiểm trở. Càng đi sâu, không khí càng trở nên âm u, lạnh lẽo, và khí tức quỷ đạo càng trở nên nồng nặc hơn, như một làn sương đen vô hình bao phủ lấy mọi thứ. Những cây cối trở nên khô héo, méo mó một cách bất thường, và tiếng chim chóc cũng dần tắt hẳn.
Cuối cùng, sau một ngày hành trình đầy gian nan, họ đến một thung lũng sâu thẳm, bị bao phủ bởi sương mù dày đặc. Ở đó, một cảnh tượng kỳ lạ hiện ra trước mắt: một cổ tự đổ nát, rêu phong, nằm sâu trong hang động, ẩn mình dưới một thác nước đã khô cạn. Ngôi cổ tự này dường như đã bị bỏ hoang từ hàng ngàn năm, tường đá nứt nẻ, những bức tượng phật đã bị phong hóa đến mức không còn rõ hình dáng, và một mùi ẩm mốc, mục ruỗng nồng nặc tỏa ra.
"Đây rồi," Thạch Sơn trầm giọng nói, ánh mắt hắn sắc bén nhìn vào cổng cổ tự. "Nguồn gốc của khí tức quỷ đạo đang ở ngay bên trong."
Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ mạnh mẽ, cực kỳ tà ác, đang cuộn trào từ sâu bên trong hang động cổ tự. Nó không chỉ là tà khí, mà là một sự ngưng tụ của oán hận, của sự tha hóa, một thứ mà ngay cả Thạch Sơn cũng cảm thấy rùng mình.
Lão Bàng run rẩy. "Cái nơi này... khí tức quỷ dị quá. Cảm giác như có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào mình từ trong bóng tối ấy."
Bà Lữ cũng nhíu mày. "Đây không phải là một nơi đơn thuần. Có lẽ đây là nơi phong ấn một thứ gì đó từ thời xa xưa, và giờ nó đã bị đánh thức."
Tiêu Lan sợ hãi nép sát vào Bà Lữ, cô bé cảm nhận được sự lạnh lẽo và đáng sợ của nơi này, dù không nhìn thấy gì rõ ràng.
Thạch Sơn siết chặt Thạch Long Ấn trong tay. Hắn biết, một trận chiến khó khăn hơn rất nhiều đang chờ đợi hắn. Ngôi cổ tự đổ nát này không chỉ là một nơi phong ấn, mà có thể là một hang động chứa đựng một thực thể tà ác cổ xưa, đã bị khí tức quỷ đạo biến chất đến tột cùng. Hắn phải tiến vào, để truy tìm và tiêu diệt nguồn gốc của tai ương.
Thần Long vàng kim trên vai Thạch Sơn khẽ gầm gừ, đôi mắt nó lóe lên ánh sáng vàng kim rực rỡ, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Thạch Sơn bước đi, vững chãi và kiên định, tiến vào sâu bên trong hang động cổ tự, nơi bóng tối và tà khí đang đợi chờ.