Ánh mặt trời buổi ban mai, sau những tháng ngày dài đằng đẵng chỉ là tia sáng lọt thấu khe đá sâu trong lòng núi, giờ đây trở nên rực rỡ và chân thực hơn bao giờ hết, như một bức màn vàng ròng buông xuống từ thiên đình. Từng tia nắng nhỏ nhất, như những mũi tên ánh sáng, chiếu rọi qua những tán lá cây cổ thụ dày đặc, tầng tầng lớp lớp, tạo nên những mảng sáng vàng óng lung linh và những bóng đổ xanh thẫm huyền ảo, liên tục nhảy múa trên nền đất ẩm ướt của Tản Viên Sơn, tựa như một vũ điệu của ánh sáng và bóng tối. Sơn Tinh, với từng tế bào trong cơ thể đang rung động theo nhịp điệu nguyên thủy của linh khí núi, cảm nhận rõ rệt sự thay đổi vi mô của không gian xung quanh mình. Không khí không còn đặc quánh mùi đá ẩm mốc và hơi ẩm mịt mờ sâu trong lòng hang, mà tràn ngập hương đất mới, ẩm ướt sau đêm, mùi nhựa cây nồng nàn, ngọt dịu từ những vết cắt mới trên thân cây, và một chút hương phấn hoa dại bay lảng bảng trong gió, mang theo thông điệp về sự sống tươi mới, về một thế giới đang bừng tỉnh. Thính giác của cậu giờ đây có thể phân biệt được từng tiếng lá xào xạc của mỗi loài cây riêng biệt, tiếng ve sầu rỉ rả không ngừng, tạo thành một bản giao hưởng côn trùng, tiếng côn trùng nhỏ xíu bò trên mặt đất, tiếng chân những con kiến di chuyển, và xa hơn nữa, những âm thanh nhân tạo mờ nhạt mà cậu đã cảm nhận được ở chương trước, giờ đây trở nên rõ ràng và phân tách hơn bao giờ hết.
Dòng linh khí "pha tạp" mà cậu cảm nhận được từ phía hạ du trở nên mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn sau mỗi bước chân của cậu. Đó là một sự kết hợp kỳ lạ của linh khí Thổ Mộc tinh thuần từ chính ngọn núi, nhưng bị biến đổi, bị can thiệp bởi một yếu tố ngoại lai – dấu vết không thể phủ nhận của sự sống con người, những sinh vật đã tác động lên tự nhiên. Cậu có thể phân biệt được mùi khói gỗ cháy âm ỉ, không phải từ sét đánh hay cháy rừng tự nhiên, mà là từ củi đốt có chủ đích, một mùi hương ấm áp nhưng cũng ẩn chứa sự thay đổi của tự nhiên, một sự can thiệp có ý thức. Xen lẫn trong đó là mùi kim loại thoang thoảng của những công cụ lao động, tiếng va chạm lanh canh rất nhẹ của chúng, tiếng cọ xát của đá mài. Huyết ấn trên ngực Sơn Tinh không ngừng ấm nóng, nhưng không còn là sự ấm áp đơn thuần của linh khí nuôi dưỡng, mà là một cảm giác bồn chồn, một sự tò mò thúc giục mãnh liệt, như một la bàn vô hình đang chỉ đường cho cậu, kéo cậu về phía trước, không thể cưỡng lại.
Sơn Tinh tiếp tục hành trình, từng bước chân nhẹ nhàng đến mức không làm lay động một hạt bụi nào trên nền đất lá mục, không để lại một dấu vết nào, như một linh hồn vô hình lướt đi. Cậu không đi theo lối mòn của thú rừng, mà men theo những mạch linh khí tinh tế nhất mà chỉ cậu mới có thể cảm nhận được, chúng như những sợi chỉ vàng vô hình dẫn lối trong mê cung của cây cối và đá. Cậu xuyên qua những bụi cây rậm rạp, những tán lá dày đến mức che khuất cả bầu trời, thỉnh thoảng lại dừng lại, đôi mắt nheo lại, hàng mi dài khẽ chớp, lắng nghe những âm thanh từ xa vọng lại, phân tích từng tiếng động. Cậu nghe thấy tiếng rì rào của một dòng suối lớn hơn, cuộn chảy mạnh mẽ hơn những mạch nước ngầm cậu từng biết, tiếng nước va vào đá tạo nên những âm thanh trầm đục, như một tiếng gọi từ vực sâu, một bản giao hưởng của dòng chảy. Rồi những âm thanh lạ hơn xuất hiện, rõ ràng đến từng chi tiết: tiếng củi khô nổ lách tách trong lửa, rõ ràng đến mức cậu có thể hình dung ra từng đốm lửa nhỏ bắn ra, từng tia lửa xẹt qua không khí. Tiếng búa gõ đinh, đều đặn và vang vọng, cho thấy một công việc gì đó đang được thực hiện một cách tỉ mẩn. Và cuối cùng, những tiếng nói chuyện của con người, dù vẫn còn mơ hồ, nhưng đủ để cậu cảm nhận được sự hiện diện của nhiều người, không phải chỉ một, những giọng nói trầm bổng, những tiếng cười nói xen lẫn.
Khi tiến gần hơn, Sơn Tinh ẩn mình sau một tảng đá rêu phong khổng lồ, cao hơn cả người cậu, bề mặt xù xì những lớp rêu xanh thẫm và những vết nứt thời gian, nằm ngay cạnh một khe nước nhỏ đang chảy róc rách, tiếng nước va vào đá nghe thật êm tai. Từ vị trí này, cậu có thể quan sát rõ hơn, từng chi tiết nhỏ nhất của cảnh vật hiện ra trước mắt. Phía dưới, một khoảng rừng cây đã được phát quang một cách thô sơ, những gốc cây bị chặt ngang, tạo thành một bãi đất trống nhỏ, lộ ra nền đất màu mỡ. Ở giữa bãi đất, một người đàn ông già nua đang ngồi bên đống lửa nhỏ, than hồng âm ỉ cháy, tay cầm một chiếc rìu gỗ đã mòn vẹt, lưỡi rìu sáng loáng, tỉ mẩn đẽo gọt một khúc cây, từng nhát rìu đều đặn, chính xác. Làn khói xám nhạt từ đống lửa bay lên, xoắn xuýt trong không khí, vẽ nên những hình thù kỳ lạ trước khi tan biến vào tán lá xanh rì. Lão tiều phu ấy có mái tóc bạc phơ như sương tuyết Tản Viên, lòa xòa xuống hai bên thái dương, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nắng gió, từng nếp nhăn như kể một câu chuyện dài. Thân hình lão gầy gò, nhưng mỗi động tác cầm rìu lại ẩn chứa một sức mạnh đáng kinh ngạc, chặt xuống khúc gỗ một cách dứt khoát, không chút do dự, tạo ra những âm thanh vang dội. Bộ quần áo vải thô màu nâu đã bạc màu, vá víu nhiều chỗ bằng những mảng vải khác màu, cho thấy cuộc sống lam lũ, thiếu thốn và sự bền bỉ của lão.
Sơn Tinh cảm nhận một luồng linh khí vô cùng kỳ lạ từ lão tiều phu. Đó không phải là linh khí mạnh mẽ như mãng xà, cũng không phải linh khí thuần khiết của núi mà cậu vẫn hấp thụ. Nó rất nhẹ nhàng, gần như vô hình, nhưng lại mang một sự "vững chãi" lạ thường, như chính lòng đất, một sự ổn định không thể lay chuyển. Hơn nữa, cậu cảm thấy một sự "kết nối" mơ hồ nhưng sâu sắc giữa lão và mặt đất xung quanh, như thể lão là một phần của nó, một sợi dây vô hình liên kết lão với mọi hạt đất. Cậu nhắm mắt lại, dồn mọi giác quan vào luồng linh khí đó, cố gắng phân tích từng tầng năng lượng, từng dao động vi mô. Cậu nhận ra đó là linh khí Thổ, nhưng nó cổ xưa hơn, thuần túy hơn rất nhiều so với những gì cậu từng cảm nhận, một loại linh khí Thổ nguyên bản, gần như là cội nguồn của mọi linh khí đất, một tinh túy của địa cầu. Một sự thật kinh hoàng chợt lóe lên trong tâm trí cậu: Đó không phải là một con người bình thường! Ánh sáng linh khí Thổ mờ ảo, nhưng mạnh mẽ, bao quanh lão, tạo nên một vầng hào quang gần như không thể thấy bằng mắt thường, chỉ có thể cảm nhận bằng linh giác siêu việt của cậu.
Đang mải mê quan sát và phân tích, từng mạch năng lượng trong cơ thể Sơn Tinh đều tập trung vào lão tiều phu, cậu chợt giật mình. Lão tiều phu, với vẻ mặt bình thản, như thể lão đã biết mọi chuyện từ trước, bỗng ngừng tay đẽo, ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ mờ nhưng sắc sảo của lão trực tiếp nhìn thẳng vào vị trí cậu đang ẩn nấp, như xuyên thấu qua tảng đá, qua lớp rêu phong, và cả bản thân cậu. Một nụ cười mỉm hiện lên trên khóe môi nhăn nheo của lão, một nụ cười đầy bí ẩn, không thể đoán được suy nghĩ, như thể lão đang che giấu cả một kho tàng bí mật.
"Này nhóc con trốn chui trốn lủi kia!" Giọng lão khàn khàn, nhưng lại vang vọng một cách lạ thường trong không gian núi rừng tĩnh mịch, như tiếng đá cọ vào nhau, như tiếng vọng của chính ngọn núi. "Ngươi trốn kỹ phết đấy. Từng hơi thở đều được nén lại, từng bước chân đều không tiếng động. Nhưng làm sao qua mắt được đôi mắt này hả? Đôi mắt đã nhìn thấu hàng ngàn năm?"
Sơn Tinh giật bắn mình. Mặc dù cậu đã cố gắng hết sức để che giấu hơi thở, nén từng nhịp đập của trái tim, ẩn mình vào từng hạt bụi, từng cái bóng, vậy mà lão tiều phu này lại phát hiện ra cậu một cách dễ dàng đến vậy? Một cảm giác kinh ngạc tột độ pha lẫn một chút sợ hãi mơ hồ xâm chiếm lấy cậu, khiến từng tế bào đều run rẩy. Cậu bé, với tất cả sức mạnh và khả năng cảm nhận đã được nâng cao đến đỉnh điểm, vẫn không thể tin được. Lão tiều phu này rốt cuộc là ai? Và tại sao lão lại có thể làm được điều đó?
Lão tiều phu từ từ đứng dậy, vứt chiếc rìu sang một bên, động tác chậm rãi nhưng đầy uy nghi, như một vị thần đang hiện thế. Lão không bước tới, chỉ đứng đó, hai tay chấp sau lưng, nhìn thẳng vào cậu bé, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ bí ẩn. "Ngươi có vẻ là một đứa trẻ thú vị. Một đứa trẻ mang trong mình linh khí núi, nhưng lại có vẻ đói bụng. Trốn trong núi này bao lâu rồi? Có muốn nếm thử mùi vị cơm nóng không, hay cứ mãi gặm rễ cây với đất đá, sống như loài vật hoang dã?"
Lời mời gọi ấy, bình thường nhưng lại đánh trúng vào điểm yếu nhất của Sơn Tinh, vào tận sâu thẳm tâm hồn cậu. Kể từ trận đại hồng thủy, cậu chưa từng nếm lại hương vị của cơm nóng, của thức ăn do con người làm ra, của những món ăn mà mẹ cậu từng nấu. Mùi khói bếp, mùi thức ăn quen thuộc từ xa xưa bỗng ập về, tấn công các giác quan cậu, gợi lên một nỗi khao khát sâu thẳm, một sự thèm muốn bản năng mà sức mạnh thần linh cũng không thể xua tan, không thể lấp đầy. Sự tò mò và khao khát ấy đã chiến thắng sự cảnh giác, chiến thắng cả nỗi sợ hãi mơ hồ. Sơn Tinh từ từ, dè dặt bước ra khỏi nơi ẩn nấp, ánh mắt vẫn không rời lão tiều phu, dò xét từng cử chỉ nhỏ nhất của lão.
Lão già nhìn cậu, nụ cười trên môi càng rộng hơn, để lộ hàm răng đã nhuốm màu thời gian, nhưng vẫn còn nguyên vẹn. "Vậy là ngươi cũng biết đói hả? Tốt. Núi này rộng lớn lắm, một mình ta chặt củi không xuể, gánh không hết. Ngươi có vẻ khỏe mạnh, có sức lực phi thường, hay là về làm con nuôi ta, giúp ta một tay kiếm miếng ăn, đổi lấy mái ấm và thức ăn?"
Lời đề nghị quá đỗi đơn giản, nhưng trong tâm trí Sơn Tinh, đó là một cánh cửa mở ra thế giới con người, thế giới của những ký ức, những mùi vị đã mất, thế giới của những mối quan hệ thân thuộc. Cậu bé, dù mang trong mình sức mạnh kinh thiên động địa, nhưng bản chất vẫn là một đứa trẻ mồ côi khao khát hơi ấm gia đình, khao khát được thuộc về, khao khát một điểm tựa. Ánh mắt cậu hướng về vệt khói bếp, nơi những ký ức tuổi thơ đang trỗi dậy, nơi hình bóng cha mẹ mờ ảo hiện về, và rồi nhìn lại lão tiều phu, người đàn ông bí ẩn với luồng linh khí Thổ cổ xưa, một cảm giác tin cậy kỳ lạ nảy nở. Dù có một sự bất an mơ hồ, một linh cảm nhỏ bé về một điều gì đó khác thường, nhưng khao khát và tò mò đã lấn át tất cả, đẩy cậu về phía số phận. Sơn Tinh khẽ gật đầu, một cái gật đầu định mệnh.
"Tốt!" Lão tiều phu cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp khu rừng, như thể lão đã đạt được một điều gì đó vĩ đại, một âm mưu đã thành công. "Vậy từ nay, ngươi là con nuôi của ta. Theo ta về nhà, thằng nhóc. Chúng ta có rất nhiều việc phải làm."
Sơn Tinh, không ngờ rằng "lão tiều phu" này chính là Thổ Địa, vị thần đất cai quản vùng này, đã chờ đợi cậu từ rất lâu, và "làm con nuôi" thực chất là mở đầu cho một cuộc sống "nô lệ" đầy khắc nghiệt nhưng cũng đầy những bài học vô giá, nơi cậu sẽ được bí mật truyền thụ những công pháp đỉnh cao của núi non, chuẩn bị cho vận mệnh vĩ đại sắp tới, trở thành một vị thần đúng nghĩa, thống lĩnh đất trời.