Thời gian tiếp tục trôi đi, không còn được đong đếm bằng những ngày tháng hay mùa vụ trôi qua, bởi trong lòng núi, khái niệm về thời gian dường như hòa vào dòng chảy vĩnh cửu của đá và linh khí, nơi từng nguyên tử rung động trong một điệu nhảy bất tận của tạo hóa, mỗi khoảnh khắc là một tiểu vũ trụ vi mô. Thay vào đó, nó được đo lường bằng sự tích lũy không ngừng của linh khí tinh thuần và những tầng nhận thức mới, sâu sắc hơn, thấm đẫm vào từng nguyên tử trong tâm hồn đang dần trưởng thành, vươn xa của Sơn Tinh, mở rộng tầm nhìn của cậu ra vô tận. Sau khi hoàn toàn hòa mình vào nhịp đập vĩnh cửu của lòng núi Tản Viên, nơi sự sống và cái chết đan xen trong một chu kỳ bất tận, nơi những bí mật cổ xưa nhất của tạo hóa được cất giấu trong từng thớ đá, từng giọt nước nhỏ nhất, Sơn Tinh, giờ đây không chỉ là một đứa trẻ mang trong mình huyết mạch thần linh cổ xưa, một dòng chảy năng lượng của vũ trụ, mà còn là một phần sống động, một nhịp đập hữu hình, một tinh linh thực sự của chính Tản Viên Sơn, một điểm giao thoa hài hòa đến tuyệt mỹ giữa sức mạnh nguyên thủy vô biên, không thể đo đếm, và ý thức thanh tịnh, minh triết của tự nhiên, hòa quyện không thể tách rời, trở thành một thể thống nhất. Sự thăng tiến trong tu luyện của cậu vượt xa mọi giới hạn phàm tục, mỗi hơi thở của cậu, mỗi nhịp tim đập trong lồng ngực đều đồng điệu một cách hoàn hảo với hơi thở chậm rãi, sâu thẳm của núi, khiến cậu cảm thấy như mình đang tan chảy vào từng phiến đá, từng dòng nước ngầm, từng hạt bụi khoáng chất li ti, cảm nhận được cấu trúc vi mô, thậm chí là năng lượng liên kết giữa các nguyên tử, và những dao động lượng tử của chúng.
Trong những tháng ngày tiếp theo, kéo dài hơn những mùa mưa xối xả không ngừng nghỉ và mùa khô cháy nắng đến nứt nẻ mặt đất gộp lại, trôi qua trong sự cô độc tuyệt đối nhưng đầy viên mãn, như một thiền định vĩ đại kéo dài hàng thiên niên kỷ, Sơn Tinh không ngừng đẩy xa giới hạn của bản thân và quyền năng mới, thử nghiệm mọi khả năng một cách tỉ mỉ, đầy khoa học, sáng tạo và không ngừng nghỉ, từng lần một, lặp đi lặp lại đến hoàn hảo. Khả năng điều khiển Thổ Mộc của cậu đã đạt đến mức độ tinh vi đáng kinh ngạc, gần như có thể biến hình vạn vật theo ý muốn, từ những thứ vô tri vô giác cho đến những thực thể sinh học cơ bản nhất, điều khiển từng protein, từng enzyme. Cậu có thể không chỉ di chuyển đá một cách đơn thuần, mà còn định hình chúng, làm cho một khối đá thô ráp, xù xì, gồ ghề, tưởng chừng vô định hình, từ từ biến đổi, bề mặt trở nên mịn màng như lụa, rồi mềm mại hóa thành một hình thù có đường nét tinh xảo, một tác phẩm điêu khắc tự nhiên tinh xảo dưới bàn tay vô hình của mình, có thể là một bông hoa đá đang hé nở với từng cánh hoa rõ nét, từng đường vân tinh tế, từng hạt phấn đá nhỏ li ti, một hình con vật cổ đại đang cất tiếng gầm đầy uy dũng, lông lá hiện rõ như thật, hoặc một khuôn mặt người cổ đại với những nếp nhăn thời gian hằn sâu, từng chi tiết nhỏ nhất trên khuôn mặt. Cậu bé thử làm cho một mạch nước ngầm nhỏ đổi hướng dòng chảy, uốn lượn qua các khe đá theo những hình zig-zag phức tạp, tạo thành những con kênh nhỏ trong lòng đất, nơi ánh sáng linh khí lấp lánh như những dải lụa phát quang, hoặc làm cho một nhúm đất khô cằn, bạc màu, tưởng chừng đã chết, đã mất hết sinh lực, không còn sự sống, bỗng trở nên màu mỡ, nứt nẻ những chồi non xanh biếc, tươi tốt một cách kỳ diệu, từng lá mầm nhỏ xíu hé mở, như thể mùa xuân vĩnh cửu đã đến, mang theo sự sống bất diệt, lan tỏa khắp nơi, làm bừng sáng cả không gian hang động tối tăm. Từng sợi rễ cây mảnh mai, từng thân cây nhỏ bé trong hang, từng thớ gỗ mục rữa, từng sợi nấm mốc giờ đây như những sợi chỉ mềm mại, phát sáng nhẹ trong lòng bàn tay cậu, có thể uốn lượn uyển chuyển, vươn dài ra hàng chục thước, xuyên qua kẽ đá, bám vào từng khe nứt nhỏ nhất, hoặc đan kết lại theo ý muốn, tạo thành những mạng lưới vững chắc không gì phá vỡ hay những hình thù phức tạp, sống động, mang theo linh hồn của cây cỏ, những dòng nhựa sống cuộn chảy, những tế bào đang phân chia không ngừng, tạo ra sự sống từ hư vô. Huyết ấn Thổ Mộc trên ngực cậu giờ đây không chỉ phát sáng mạnh mẽ, từng tia sáng xanh lục và nâu đất đan xen, tạo thành một quầng sáng mờ ảo, đa sắc, mà còn tỏa ra một làn nhiệt ấm áp, lan tỏa ra xung quanh, như một trái tim thứ hai đang đập theo nhịp điệu của lòng đất, truyền cảm hứng và sức mạnh vô tận, làm nóng lên không khí xung quanh một cách dễ chịu, xua tan cái lạnh ẩm ướt, buốt giá của hang sâu, tạo nên một vùng vi khí hậu riêng, nơi cậu có thể cảm nhận từng hạt không khí di chuyển.
Với sự tự tin ngày càng lớn và sức mạnh không ngừng tăng tiến, một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm bản năng, một lời mời gọi bí ẩn, không rõ ràng từ thế giới bên ngoài, như một tiếng vọng từ quá khứ, Sơn Tinh bắt đầu mạo hiểm khám phá những khu vực xa hơn, những tầng thượng du của Tản Viên Sơn, nơi ánh sáng mặt trời cuối cùng cũng có thể lọt vào, xuyên qua tán lá rừng dày đặc, tạo thành những mảng sáng tối đan xen, nhảy múa trên nền đất, nơi không khí mang theo những mùi hương khác lạ và đa dạng hơn, không còn chỉ là mùi ẩm mốc của đá và đất, mà là mùi của nhựa cây, hoa dại, hơi ẩm của lá cây đang phân hủy, mùi đất tươi sau cơn mưa. Cậu rời xa những hang động sâu thẳm, nơi linh khí đặc quánh như sương mù vĩnh cửu, nơi chỉ có tiếng nước tí tách và tiếng vọng của chính mình vang vọng trong không gian trống rỗng, và bắt đầu tiến dần lên những khe núi hẹp, những vách đá dựng đứng, cao vút lên tận trời xanh, nơi những loại cây cỏ khác biệt sinh trưởng, khoe sắc, nơi những tiếng chim hót vang vọng trong không gian rộng lớn, những âm thanh mà trước đây cậu hiếm khi nghe thấy, giờ đây rõ ràng và sống động đến từng nốt nhạc, từng âm vực, từng thanh âm nhỏ nhất. Cậu bé bước đi trên nền đất đá, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất từ mặt đất, từng hạt cát lạo xạo dưới chân, từng viên sỏi lăn nhẹ, từng mạch nước ngầm ẩn mình dưới lớp địa tầng, nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, tiếng đất đá dịch chuyển nhẹ nhàng, tiếng côn trùng cựa quậy dưới lớp vỏ cây khô, tiếng cánh bướm vỗ nhẹ vào không khí, tiếng gió luồn qua từng kẽ lá, từng nhành cây, tạo ra những âm điệu khác nhau, từ tiếng thì thầm dịu nhẹ đến tiếng rít gào mạnh mẽ, tiếng cây cối va vào nhau khi có cơn gió lớn. Mỗi âm thanh đều được phân tích rõ ràng, chi tiết trong tâm trí cậu, vẽ nên một bức tranh âm thanh sống động và chân thực đến kinh ngạc của thế giới bên ngoài, một thế giới đầy sức sống, bí ẩn và những tiềm năng chưa được khám phá, một thế giới đang chờ đợi cậu khám phá.
Một buổi chiều nọ, khi Sơn Tinh đang leo qua một khe đá hẹp, nơi ánh nắng mặt trời cuối cùng cũng chiếu xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng vàng óng, lấp lánh như bụi kim cương trên nền đất ẩm ướt và những giọt sương đọng trên từng sợi tơ nhện, từng chiếc lá cây, cậu bỗng cảm nhận được một luồng linh khí khác lạ, một sự rung động không quen thuộc, một tần số chưa từng gặp, như một tín hiệu từ một thế giới khác, một lời mời gọi không lời. Đó không phải là linh khí thuần khiết của tự nhiên mà cậu vẫn hấp thụ, trong trẻo và nguyên sơ như tinh hoa của vũ trụ, mà là một thứ linh khí đã bị "pha tạp", mang theo một chút mùi khói gỗ cháy âm ỉ, cay nồng nhưng không khó chịu, len lỏi vào từng tế bào khứu giác, khiến chúng rung động, mùi kim loại thoang thoảng của công cụ được tôi luyện, của những lưỡi rìu sắc bén, của những vật dụng do con người tạo ra, và một rung động rất nhẹ của sự sống có ý thức – không phải của thú dữ hung hãn hay cây cối vô tri, mà là của con người, những sinh vật hai chân bí ẩn, với những cảm xúc phức tạp, những suy nghĩ khó lường, những hoạt động chưa từng được biết đến. Cậu bé dừng lại, đôi mắt nheo lại, hàng mi dài khẽ động theo từng nhịp thở, cố gắng định vị nguồn gốc của cảm giác kỳ lạ đó, một sự tò mò không thể kìm nén, một lời mời gọi từ quá khứ bị lãng quên, một tiếng vang vọng từ thời đại đã mất, từ những ký ức bị chôn vùi. Cậu tiến lên phía trước một cách thận trọng, từng bước chân nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào, như một bóng ma lướt qua khu rừng, hòa mình vào từng cái bóng đổ, từng bụi cây, từng thân cây, từng đám lá khô. Cậu cảm nhận được sự ấm áp từ những phiến đá đã hấp thụ nhiệt từ mặt trời suốt cả ngày dài, tỏa ra một làn hơi ấm dịu nhẹ, lan tỏa vào không khí, sưởi ấm khuôn mặt, mùi hương của đất khô và lá cây mục nát quyện vào nhau, tạo nên một hương vị của rừng già, xen lẫn một mùi rất lạ, chưa từng gặp, nhưng lại gợi lên một cảm giác quen thuộc mơ hồ trong ký ức sâu thẳm, như một điệu nhạc đã từng nghe, một hình ảnh đã từng thấy.
Khi leo đến một đỉnh đồi nhỏ, nơi có thể nhìn thấy một phần của thung lũng bên dưới, hiện ra một bức tranh rộng lớn, đầy màu sắc, chi tiết đến kinh ngạc, như một thế giới thu nhỏ, Sơn Tinh lặng người, trái tim đập nhanh hơn một nhịp, dồn dập trong lồng ngực, tiếng tim đập vang vọng trong tai cậu. Phía xa xa, ẩn hiện giữa những tán cây xanh rì, dày đặc, từng chiếc lá rung rinh trong gió nhẹ, là một vệt khói mỏng manh, màu xám nhạt, từ từ bay lên bầu trời xanh ngắt, tan dần vào không gian, hòa vào những đám mây trắng lững lờ trôi, như một nét vẽ mong manh trên bức tranh thiên nhiên vĩ đại, một dấu hiệu của sự sống. Đó là dấu hiệu rõ ràng nhất của lửa, của sự sống con người, một dấu hiệu không thể chối cãi, một minh chứng cho sự tồn tại của nền văn minh, của những con người đã kiến tạo nên cuộc sống của họ bằng đôi tay trần. Cậu bé chưa từng nhìn thấy cảnh tượng như vậy kể từ khi trận đại hồng thủy cướp đi gia đình và quê hương cậu, xóa nhòa mọi dấu vết của thế giới cũ, để lại một khoảng trống hoang tàn, đau đớn trong tâm trí, một vết sẹo không thể lành. Một cảm giác bâng khuâng, lạ lẫm trỗi dậy trong lòng: vừa tò mò đến tột độ về thế giới đã lãng quên, về những gì đã xảy ra, về những con người ấy, về cách họ sống, vừa xen lẫn một chút sợ hãi mơ hồ về thế giới bên ngoài, thế giới đã từng mang đến cho cậu biết bao đau khổ và mất mát, những ký ức kinh hoàng vẫn còn ám ảnh, như một cơn ác mộng tái diễn. Cậu lắng nghe kỹ hơn, dồn mọi giác quan vào âm thanh, không bỏ lỡ dù chỉ một tiếng động nhỏ, dù là tiếng gió hay tiếng nước, và từ xa, vọng lại những âm thanh yếu ớt, nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết: tiếng rì rào của một con suối lớn chảy xiết, tiếng củi khô nổ lách tách trong lửa, từng tiếng một, rõ ràng như ở bên tai, tiếng búa gõ đinh kim loại vang vọng, tiếng trẻ con cười đùa hồn nhiên, tiếng người lớn nói chuyện trầm lắng, tiếng bước chân đi lại, tiếng đồ vật va chạm, và đôi khi, rất mơ hồ, là tiếng nói chuyện của con người, dù không rõ lời nhưng đủ để khẳng định sự hiện diện của họ, những âm thanh xa lạ mà thân thuộc, gợi về một quá khứ xa xăm, một thế giới đã mất, một cuộc sống đã từng có.
Tản Viên Sơn, vốn là một thế giới cô lập của riêng Sơn Tinh, một vương quốc tự nhiên bất khả xâm phạm, nơi mọi thứ đều tuân theo quy luật của núi, nơi cậu là chủ nhân duy nhất, giờ đây dường như đang dần hé mở một cánh cửa tới thế giới bên ngoài, thế giới mà cậu đã quên lãng bấy lâu, một thế giới đầy những điều bí ẩn và hứa hẹn, nhưng cũng ẩn chứa những hiểm nguy khôn lường, những thử thách mới. Cậu bé cảm thấy một tiếng gọi thúc giục từ sâu thẳm trong huyết quản, một tiếng gọi không phải từ núi, mà từ một khía cạnh khác của linh khí Thổ Mộc, một sự thôi thúc bản năng không thể cưỡng lại, một lời mời gọi từ định mệnh, một sự kéo dãn từ quá khứ đến tương lai, từ nơi cậu thuộc về đến nơi cậu cần đến, một sự chuyển biến không thể tránh khỏi. Đó là một sự tò mò không thể kìm nén, một khát vọng được khám phá, được hiểu rõ hơn về nguồn gốc của những rung động lạ lẫm kia, về những con người đang sinh sống ở đó, về cuộc sống mà cậu đã từng có, về số phận của mình, về vai trò của cậu trong thế giới này. Sơn Tinh đứng đó, giữa ranh giới mong manh của sự cô lập và sự khám phá, giữa hai thế giới hoàn toàn khác biệt, một bên là thiên nhiên hoang dã, một bên là văn minh con người, ánh mắt dõi về phía vệt khói mờ ảo đang bay lên trời, tan vào khoảng không, biết rằng con đường của mình đang dần dẫn cậu đến một ngã rẽ quan trọng, một cuộc gặp gỡ định mệnh sắp xảy ra, một chương mới trong cuộc đời cậu sắp bắt đầu, một chương sẽ đưa cậu đối mặt với những thử thách và những bài học mới lạ, phức tạp hơn từ thế giới con người, nơi đã từng là nhà của cậu, nơi mà cậu phải tìm hiểu lại từ đầu, để trở thành một phần của nó, hoặc vượt lên trên tất cả, trở thành một vị thần đúng nghĩa, thống trị cả núi rừng và con người.