Sau trận chiến Huyết Chiến Đảo Khổng Lồ và việc phong ấn Thủy Quỷ chúa bằng Huyết Lôi Pha Lam Trận, Thạch Sơn kiệt sức nhưng đầy quyết tâm. Dù cơ thể vẫn còn đau nhức từ việc sử dụng tinh huyết, hắn cảm thấy linh khí Địa Môn trong mình đã thuần khiết và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bà Lữ và Lão Bàng đã tìm một chỗ trú ẩn an toàn trong một khe đá lớn, nhóm lửa và chăm sóc hắn. Gà chín cựa nằm cạnh Thạch Sơn, truyền cho hắn những luồng linh khí ấm áp, thuần khiết.
"Thằng nhóc này, làm lão già này cứ nghĩ con là thần tiên hạ phàm!" Lão Bàng xuýt xoa, nhìn Thạch Sơn đang hồi phục. "Cứ tưởng lần này cả lũ thành đồ ăn cho cá rồi chứ! May mà có con gà với thằng nhóc này!"
Bà Lữ nhìn Thạch Sơn với ánh mắt đầy thán phục. "Con đã đi quá xa so với những gì con người bình thường có thể làm được, Thạch Sơn. Nhưng con vẫn còn rất nhiều điều phải khám phá." Bà khẽ đưa tay chạm vào một mảnh vỡ tinh thể đen nhỏ mà Thạch Sơn đã nhặt được từ nơi Thủy Quỷ chúa bị phong ấn. "Thứ này... nó không phải là tự nhiên. Nó mang theo một luồng tà khí rất quen thuộc, giống như cái mà con đã gặp trong Sương Mù Lời Nguyền."
Thạch Sơn gật đầu. Hắn cũng đã cảm nhận được điều đó. Mảnh tinh thể đen này, dù nhỏ, nhưng lại phát ra một luồng linh khí âm u, lạnh lẽo, mang theo dấu vết của sự thao túng và oán hận. Hắn nhớ lại chân dung kẻ phản bội mà hắn đã thấy trong dòng chảy ám phách. Có vẻ như, kẻ đó vẫn đang hoạt động hoặc để lại dấu vết của mình ở Tây Ải.
"Con cảm thấy... có một sợi dây liên kết giữa mảnh tinh thể này và một nơi nào đó," Thạch Sơn nói, ánh mắt hắn sắc bén. Hắn biết, đây là một manh mối quan trọng để tìm ra kẻ đứng sau mọi chuyện.
Theo linh giác của Thạch Sơn và sự dẫn dắt của mảnh tinh thể, họ đi sâu hơn vào một khu vực khác của Tây Ải. Đó là một hẻm núi hẹp, đầy những tảng đá có hình thù kỳ dị, bị bao phủ bởi lớp rêu phong ẩm ướt và một màn sương mù mỏng. Không khí trở nên nặng nề, và một cảm giác bị theo dõi bủa vây lấy họ.
Gà chín cựa trên vai Thạch Sơn bỗng trở nên kích động. Nó khẽ gáy lên những tiếng cảnh báo liên tục, đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào một khe nứt nhỏ trên vách đá.
Đột nhiên, từ khe nứt đó, một làn sương mù đen kịt bốc lên, không phải sương mù tự nhiên, mà là những bóng đen mờ ảo cuộn xoáy. Đó là những ám phách – những linh hồn bị thao túng, bị ép buộc trở thành những kẻ dẫn lối cho một thế lực tà ác. Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những luồng khí đen lờ mờ, nhưng từ chúng phát ra những tiếng kêu than thảm thiết và những tiếng thì thầm đầy oán hận.
"Mấy cái bóng ma này lại tới nữa rồi!" Lão Bàng lùi lại, tay chân run rẩy. "Có vẻ chúng đang cố gắng kéo mình vào đâu đó!"
"Chúng đang tạo ra một mê trận linh hồn!" Bà Lữ cảnh báo, vẻ mặt bà căng thẳng. "Đây là một loại pháp trận biến ảo tinh thần, dùng những ám phách để làm rối loạn tâm trí, khiến người ta lạc lối và kiệt sức."
Những ám phách bắt đầu di chuyển xung quanh họ, tạo thành một mê cung vô hình. Mỗi bước chân của họ dường như chỉ dẫn đến một con đường cụt, hoặc một ảo ảnh đáng sợ. Tiếng thì thầm của hàng trăm linh hồn vang vọng trong tâm trí, cố gắng bẻ gãy ý chí của Thạch Sơn, khiến hắn cảm thấy choáng váng, buồn nôn, và dần mất phương hướng.
Thạch Sơn biết, hắn không thể để mình và đồng đội bị mắc kẹt trong mê trận linh hồn này. Hắn phải tìm ra kẻ điều khiển, kẻ đã tạo ra những ám phách này để che giấu sự thật. Hắn hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ linh khí vào Thạch Long Ấn.
Hắn vận dụng Ý Chí Địa Môn để trấn áp sự hỗn loạn trong tâm trí, đồng thời kết nối sâu hơn với linh khí địa mạch. Gà chín cựa trên vai hắn khẽ gáy, và một luồng linh khí vàng óng từ nó tỏa ra, giúp thanh tẩy phần nào những ám phách đang cố gắng xâm nhập.
Thạch Sơn giơ tay lên, dồn linh khí. Hắn biết, để phá vỡ mê trận này và làm lộ ra chân tướng, hắn cần một chiêu thức có thể khuếch đại sự cảm nhận và xuyên thấu mọi ảo ảnh. Hắn gầm lên: "Phong Hoán Lôi!"
Không phải là một cơn lốc khí thông thường, mà là một làn sóng linh khí tinh thần mạnh mẽ, mang theo sức mạnh của lôi điện và khả năng thay đổi linh khí không gian. Sóng linh khí từ Phong Hoán Lôi lan tỏa ra xung quanh, không phải để tấn công vật lý, mà để "quét sạch" những linh khí hỗn loạn của ám phách, làm tan biến những ảo ảnh do mê trận linh hồn tạo ra.
Khi Phong Hoán Lôi phát huy tác dụng, những ám phách bắt đầu tan biến, không còn tiếng thì thầm đáng sợ. Mê trận linh hồn dần dần tan rã. Không gian xung quanh trở nên rõ ràng hơn, và một con đường mờ ảo, được bao phủ bởi những ký hiệu cổ xưa, dần hiện ra.
Thạch Sơn nhắm mắt lại, vận dụng Âm Phách Phi Tâm ở một cấp độ cao hơn, không chỉ để đọc ký ức, mà để cảm nhận "dấu vết tinh thần" mà kẻ điều khiển ám phách đã để lại. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí quen thuộc, lạnh lẽo và độc ác, chính là của kẻ phản bội mà hắn đã thấy trước đó. Luồng linh khí này không còn mờ ảo nữa, mà rõ ràng hơn bao giờ hết, chỉ dẫn hắn đến một điểm cuối của hẻm núi.
Mê trận linh hồn đã bị phá vỡ. Không khí trong hẻm núi trở nên trong lành hơn, không còn mùi ẩm mốc hay tiếng thì thầm ám ảnh.
Thạch Sơn thở dốc, nhưng ánh mắt hắn rực sáng. Hắn đã không chỉ phá vỡ mê trận, mà còn cảm nhận được rõ ràng chân tướng của kẻ đứng sau những hiểm họa ở Tây Ải.
"Anh Thạch Sơn! Mấy cái bóng đen biến mất hết rồi!" Tiêu Lan reo lên, khuôn mặt rạng rỡ.
"Cha mẹ ơi! Thằng nhóc này lại làm được rồi!" Lão Bàng vỗ tay đánh đét, quên hết sợ hãi. "Cái trận pháp gì mà làm mấy con ma tự tan biến hết! Đáng sợ thật!"
Bà Lữ gật đầu. "Con đã tìm được dấu vết của hắn rồi sao, Thạch Sơn?"
Thạch Sơn nhìn về phía cuối hẻm núi, nơi một luồng linh khí tà ác vẫn còn âm ỉ. Hắn gật đầu. "Con đã thấy... một cánh cửa khác." Hắn biết, con đường này sẽ dẫn hắn đến một nơi còn nguy hiểm hơn, nơi hắn sẽ phải đối mặt trực tiếp với những bí mật cổ xưa và kẻ đã gieo rắc lời nguyền lên vùng đất này. Cuộc khổ tu ở Tây Ải vẫn chưa kết thúc, mà đang tiến vào giai đoạn then chốt.