Chương 64 – Thủy Quỷ Âm Thầm – Và Nước Chảy Đá Mòn

    Sau khi vượt qua Sương Mù Lời Nguyền và nắm giữ sức mạnh Huyền Ảo Thiên Biến, Thạch Sơn và đoàn người tiếp tục tiến sâu vào Đoạn Đường Tây Ải. Mặc dù đã quen dần với cái lạnh cắt da cắt thịt, nhưng địa hình ngày càng trở nên hiểm trở và quỷ dị. Những đỉnh núi tuyết cao chót vót nhường chỗ cho một vùng đất thấp hơn, bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc và những con suối, hồ nước đóng băng lấp lánh như gương.

    Gà chín cựa trên vai Thạch Sơn khẽ gáy, đôi mắt tinh anh của nó không ngừng đảo quanh, thể hiện sự cảnh giác cao độ. Nó cảm nhận được một luồng linh khí âm u, lạnh lẽo, khác hẳn với cái lạnh của băng tuyết, đang ẩn mình dưới lớp băng.

    "Cha mẹ ơi! Lạnh thì lạnh thật, nhưng mà nước nôi đâu ra mà lắm thế này?" Lão Bàng lẩm bẩm, nhìn những hồ băng nối tiếp nhau. "Cứ đi thế này, lão già này khéo lại thành người tuyết ngâm nước mất thôi!"

    Bà Lữ nhíu mày. "Có gì đó không đúng. Nước ở đây... quá tĩnh lặng, và linh khí của nó nặng nề một cách bất thường." Bà nhìn Thạch Sơn. "Con cẩn thận, Thạch Sơn. Nơi này có vẻ không an toàn."

    Thạch Sơn gật đầu. Hắn cũng cảm nhận được. Dưới lớp băng trong suốt, có những bóng đen lờ mờ di chuyển chậm chạp, như những con cá khổng lồ, nhưng lại mang theo một cảm giác ghê rợn, lạnh lẽo đến thấu xương. Linh khí của chúng không phải là linh khí tự nhiên của nước, mà bị vẩn đục bởi một thứ tà khí âm u, mang theo sự thối rữa và oán hận.

    Đột nhiên, mặt băng dưới chân Tiêu Lan nứt toác. Một bàn tay xanh xao, nhớp nháp, với những móng tay dài hoắt và sắc nhọn như lưỡi dao, thò lên từ dưới nước băng, cố gắng kéo Tiêu Lan xuống.

    "Á!" Tiêu Lan hét lên kinh hãi.

    Thạch Sơn phản ứng cực nhanh. Hắn dồn linh khí vào chân, phóng tới như một mũi tên. "Thạch Quyết Thuẫn!" Hắn gầm lên. Không phải là một lớp giáp đá, mà là một lực đẩy mạnh mẽ từ lòng bàn tay hắn, phát ra một luồng linh khí Địa Môn cực mạnh, đánh bật bàn tay xanh xao kia ra. Lão Bàng và Bà Lữ cũng lập tức kéo Tiêu Lan về phía sau.

    "Đồ quỷ quái gì thế này!" Lão Bàng lắp bắp, khuôn mặt cắt không ra giọt máu. "Cái tay ma trơi dưới nước! Là Thủy Quỷ!"

    Từ các lỗ hổng dưới lớp băng, những sinh vật gớm ghiếc bắt đầu trồi lên. Đó là những Thủy Quỷ – những linh hồn bị chết đuối trong lạnh lẽo và oán hận, bị tà khí biến dị. Chúng có hình dạng nửa người nửa cá, làn da xanh xao, mắt trắng dã, và những chiếc móng vuốt sắc nhọn lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Chúng di chuyển một cách rùng rợn, lướt đi dưới lớp băng như những bóng ma, rồi đột ngột thò tay lên tấn công. Chúng không gầm thét, mà chỉ phát ra những tiếng rít khe khẽ, ghê rợn, cố gắng kéo người ta xuống nước, biến họ thành đồng loại của chúng.

    Những Thủy Quỷ này không hề tấn công dồn dập, mà lại rất xảo quyệt. Chúng ẩn mình dưới lớp băng, chờ đợi sơ hở, rồi bất ngờ thò tay lên, cố gắng tóm lấy chân hoặc tay, kéo người ta xuống cái lạnh chết chóc bên dưới. Đây là một cuộc chiến dai dẳng, một trận chiến của sự kiên nhẫn và cảnh giác.

    Thạch Sơn biết, hắn không thể để chúng tiếp tục tấn công bất ngờ. Hắn dồn toàn bộ linh khí vào Thạch Quyết Thuẫn. Lần này, Thạch Quyết Thuẫn không chỉ là lớp giáp phòng thủ. Thạch Sơn vận dụng Ý Chí Địa Môn để biến đổi linh khí Địa Môn của mình. Hắn không tạo ra giáp đá nữa, mà điều khiển linh khí theo dạng sóng, tạo ra những đợt xung kích vô hình trên mặt băng.

    Mỗi khi một bàn tay Thủy Quỷ thò lên, Thạch Sơn vung tay. Luồng xung kích từ Thạch Quyết Thuẫn không chỉ đánh bật Thủy Quỷ ra, mà còn tạo ra những luồng linh khí Địa Môn cực mạnh, xuyên qua lớp băng, cố gắng đóng băng hoặc làm chậm chuyển động của chúng dưới nước. Nhưng Thủy Quỷ quá dai dẳng. Chúng rút lui, rồi lại xuất hiện ở một vị trí khác, liên tục quấy nhiễu.

    Gà chín cựa trên vai Thạch Sơn khẽ gáy. Nó nhảy xuống, tung ra những đòn tấn công bằng linh khí vàng óng, xuyên qua lớp băng, đánh trúng những Thủy Quỷ đang ẩn mình. Sự phối hợp giữa Thạch Sơn và gà chín cựa trở nên ăn ý hơn bao giờ hết.

    "Thạch Sơn! Con gà này đúng là bạn tốt của con rồi!" Lão Bàng hét lên, dù vẫn đang run rẩy vì sợ.

    Thạch Sơn cảm thấy Thủy Quỷ như muốn "nước chảy đá mòn" – chúng dai dẳng đến mức kinh ngạc, không ngừng tìm cách tấn công. Hắn nhận ra rằng, chỉ đẩy lùi là không đủ. Hắn cần phải giải quyết triệt để nguồn gốc của chúng hoặc phong ấn chúng.

    Hắn hít một hơi thật sâu. Hắn không còn chỉ dùng Thạch Quyết Thuẫn để phòng thủ. Hắn dồn linh khí Địa Môn vào lòng bàn tay, rồi đập mạnh xuống mặt băng. Một làn sóng linh khí khổng lồ, mang theo sức mạnh của đất, lan tỏa ra khắp bề mặt băng. Thạch Sơn không chỉ đóng băng những Thủy Quỷ đang cố gắng trồi lên, mà còn tạo ra những bức tường băng đá khổng lồ, vững chắc từ chính lớp băng hiện có, ngăn chặn lối thoát của chúng.

    Hắn tiếp tục vận dụng Ý Chí Địa Môn, điều khiển từng tảng băng đá, tạo ra một mê cung dưới lòng hồ, nhốt những Thủy Quỷ lại, không cho chúng thoát ra. Những Thủy Quỷ gầm gừ giận dữ, cố gắng phá vỡ những bức tường băng, nhưng linh khí Địa Môn của Thạch Sơn quá kiên cố, như những ngọn núi vĩnh cửu, khiến chúng không thể làm gì được.

    Sau khi phong ấn thành công những Thủy Quỷ, mặt hồ băng trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, nhưng không còn mang theo cảm giác ghê rợn nữa. Linh khí ô nhiễm dần tan biến, trả lại sự trong lành cho không khí. Thạch Sơn thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc. Hắn đã kiệt sức để duy trì phong ấn.

    "Thạch Sơn! Con làm được rồi!" Tiêu Lan reo lên, khuôn mặt rạng rỡ.

    "Cha mẹ ơi! Thằng nhóc này đúng là cái gì cũng làm được! Giờ lại biến băng thành đá, rồi nhốt mấy con ma nước lại! Hay là nó là con của Thủy Thần?" Lão Bàng lại được dịp thán phục, nhưng lần này ông ta đã bớt sợ hơn nhiều.

    Bà Lữ nhìn Thạch Sơn với ánh mắt tự hào. "Con đã dùng chính môi trường để chống lại kẻ thù, Thạch Sơn. Đó là một sức mạnh rất lớn." Bà nhìn xuống mặt hồ băng tĩnh lặng. "Nhưng con đã phong ấn chúng, không phải tiêu diệt. Có vẻ như những linh hồn này cần được siêu thoát, không phải bị giam cầm mãi mãi. Có lẽ, nguồn gốc của chúng nằm sâu hơn dưới lòng hồ này."

    Thạch Sơn gật đầu. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí yếu ớt, mang theo sự tiếc nuối và chờ đợi, từ sâu dưới lớp băng. Hắn biết, có lẽ có một bí mật lớn hơn ẩn chứa trong lòng hồ này, liên quan đến nguồn gốc của Thủy Quỷ và cả kẻ phản bội kia. Cuộc khổ tu vẫn tiếp diễn, và mục tiêu khám phá sự thật ngày càng trở nên rõ ràng hơn.