Sau đêm nghỉ ngơi ngắn ngủi trong hang động lạnh giá, đoàn người Thạch Sơn lại tiếp tục hành trình trên Đoạn Đường Tây Ải. Mặc dù đã vượt qua thử thách của Băng Hàn Huyễn Ảnh và linh khí của Thạch Sơn đã thích nghi tốt hơn với cái lạnh, nhưng con đường phía trước vẫn không hề dễ dàng. Những vách núi dựng đứng, vực sâu thăm thẳm và những lớp tuyết dày đặc như vẫn muốn nuốt chửng họ.
Gà chín cựa, dù đã thu nhỏ lại trên vai Thạch Sơn, vẫn luôn tỉnh táo, đôi mắt tinh anh không ngừng quan sát xung quanh, thỉnh thoảng khẽ gáy lên một tiếng như để cảnh báo hoặc cổ vũ. Sự hiện diện của nó mang lại một cảm giác an toàn và sức mạnh vô hình cho Thạch Sơn.
"Thạch Sơn này, con có thấy cái mùi gì hôi hôi, tanh tanh không?" Lão Bàng đột nhiên nhăn mặt, đưa tay quạt quạt trước mũi. "Cứ như... như cái mùi của lò mổ ở dưới làng mình ấy, nhưng mà nó đậm đặc hơn nhiều!"
Bà Lữ cũng khẽ cau mày, nhìn quanh. "Cái mùi này... nó không phải của động vật thông thường. Nó là sát khí! Hơn nữa, nó rất đậm đặc, như thể đã tích tụ ở đây từ rất lâu rồi."
Quả thật, khi họ tiến sâu hơn vào một khe núi hẹp và âm u, không khí bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ thường. Một luồng sát khí vô hình nhưng nồng nặc, lạnh lẽo, bủa vây lấy họ. Sát khí này không chỉ khiến mũi họ khó chịu mà còn len lỏi vào từng tế bào, khiến tim đập mạnh, đầu óc trở nên u ám và dễ nổi nóng. Những tảng đá xung quanh cũng bị nhuốm một màu xám xịt, loang lổ những vết đỏ khô như máu.
"Sát khí này... mạnh quá!" Thạch Sơn trầm giọng. Hắn cảm thấy Thạch Long Ấn trong lòng hắn đang rung lên bần bật, linh khí địa mạch trong hắn tự động luân chuyển để chống lại sự xâm nhập của sát khí.
Đột nhiên, từ sâu trong khe núi, những tiếng gầm gừ vang vọng. Và rồi, từng bóng đen khổng lồ bắt đầu hiện ra từ sau lớp sương mù của sát khí. Đó là những linh thú băng sơn – những con quái vật được tạo ra từ băng tuyết và sát khí, với hình dáng hung tợn, đôi mắt đỏ ngầu và móng vuốt sắc nhọn như dao cạo. Chúng di chuyển chậm rãi nhưng đầy uy hiếp, tỏa ra mùi tanh nồng và sát khí lạnh lẽo.
"Trời ơi! Quái vật băng!" Tiêu Lan sợ hãi hét lên, cô bé vội vã nấp sau lưng Thạch Sơn.
"Tây Ải này đúng là cái đất quỷ quái! Hết ma băng lại đến quái vật băng! Lão già này hết hồn rồi!" Lão Bàng lắp bắp, chân run lẩy bẩy, muốn chạy nhưng không dám.
Những linh thú băng sơn lao tới. Chúng không chỉ tấn công bằng móng vuốt và hàm răng sắc nhọn, mà còn phóng ra những luồng sát khí đặc quánh, cố gắng làm suy yếu ý chí và linh khí của Thạch Sơn. Sát khí như những mũi kim băng vô hình, đâm thẳng vào kinh mạch, khiến hắn cảm thấy đau đớn tột cùng. Thạch Sơn biết, hắn phải hành động nhanh chóng.
Thạch Sơn không hề lùi bước. Hắn dồn toàn bộ linh khí Địa Môn vào Thạch Quyết Thuẫn, nhưng không phải để tạo ra lớp giáp đá. Hắn dùng linh khí của Địa Môn để tạo ra một luồng năng lượng trấn áp, một sức mạnh nguyên thủy của đất có thể hóa giải sát khí. Khi những linh thú băng sơn lao tới, chúng chạm vào vùng trấn áp này, và sát khí xung quanh chúng dường như bị loãng đi, yếu đi trông thấy.
Tuy nhiên, số lượng linh thú băng sơn quá đông, và sát khí của chúng quá mạnh. Thạch Sơn cảm thấy linh khí trong người mình đang bị tiêu hao nhanh chóng để duy trì sự trấn áp. Hắn biết, hắn cần một phương pháp mạnh mẽ hơn.
Thạch Sơn hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Hắn không chống cự lại dòng sát khí đang tràn vào cơ thể, mà để nó len lỏi vào từng kinh mạch. Hắn dùng ý chí sắt đá của mình, kết nối với linh khí địa mạch, cố gắng "nuốt chửng" và "chuyển hóa" dòng sát khí đó. Đây là một sự mạo hiểm cực lớn, nhưng Thạch Sơn đã cảm nhận được một tiềm năng ẩn giấu trong mạch Địa Môn Dẫn Lộ của mình.
Trong khoảnh khắc đó, Thạch Long Ấn trong lòng hắn phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Một luồng linh khí nguyên thủy, hùng vĩ của đất, như tiếng gầm của một ngọn núi cổ xưa, bỗng nhiên bùng nổ từ sâu thẳm trong Thạch Sơn. Đây chính là sự thức tỉnh Ý Chí Địa Môn – một khả năng mới giúp Thạch Sơn có thể không chỉ trấn áp mà còn hấp thụ và chuyển hóa những năng lượng bất thường như sát khí, biến chúng thành một phần sức mạnh của mình.
Khi Ý Chí Địa Môn thức tỉnh, luồng sát khí từ những linh thú băng sơn không còn làm tổn hại Thạch Sơn nữa. Ngược lại, chúng như bị kéo vào cơ thể hắn, được thanh lọc và chuyển hóa, trở thành một phần của linh khí Địa Môn. Thạch Sơn cảm thấy linh khí trong hắn mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn. Hắn vung tay, và những linh thú băng sơn xung quanh, vốn được tạo ra từ sát khí, bỗng chững lại, rồi bắt đầu tan biến vào không khí, không còn hung hãn nữa. Sát khí trong khe núi cũng dần tan đi, trả lại sự trong lành cho không gian.
Thạch Sơn thở dốc, nhưng ánh mắt hắn rực sáng. Hắn đã vượt qua được một thử thách mới, không phải bằng cách tiêu diệt kẻ thù, mà bằng cách chuyển hóa và hấp thụ sức mạnh của chúng. Sự thức tỉnh Ý Chí Địa Môn đã nâng tầm sức mạnh của hắn lên một cấp độ mới.
Gà chín cựa trên vai hắn khẽ gáy một tiếng vui mừng, vỗ vỗ đôi cánh nhỏ. Nó cảm nhận được sự thay đổi lớn trong linh khí của Thạch Sơn.
"Ôi trời ơi! Thạch Sơn! Mấy con quái vật băng biến đâu hết rồi?" Lão Bàng ngơ ngác nhìn quanh. "Cái thằng nhóc này, đúng là làm lão già hết hồn hết vía mà!"
Bà Lữ nhìn Thạch Sơn với ánh mắt đầy thán phục. "Con đã thức tỉnh được tiềm năng của Địa Môn rồi sao, Thạch Sơn? Đây là một sức mạnh phi thường! Nó sẽ giúp con vượt qua mọi thử thách trên Đoạn Đường Tây Ải này."
Thạch Sơn gật đầu, cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với linh khí địa mạch. Hắn biết, với Ý Chí Địa Môn đã thức tỉnh, hắn sẽ có thể đối mặt với những bí ẩn và hiểm nguy sâu hơn nữa của Tây Ải. Cuộc khổ tu vẫn tiếp diễn.