Sau khi Thạch Lựu Trận tan biến và phù điêu gà chín cựa hiện rõ, linh giác của Thạch Sơn không ngừng thôi thúc hắn. Hắn biết, đây là một lời mời gọi, một cánh cửa đến nơi linh thú thực sự đang ẩn mình. Không chút chần chừ, Thạch Sơn chạm tay vào phù điêu. Lạ thay, nó không phải là đá cứng mà như một tấm màn mỏng. Từng đường vân trên phù điêu khẽ phát sáng, và một cánh cửa đá khổng lồ, được ngụy trang khéo léo bởi địa hình tự nhiên, từ từ hé mở, dẫn vào một hang động sâu thẳm, tối mịt.
"Thằng nhóc này... Mấy cái trò thần thông quảng đại này đúng là làm lão già hết hồn!" Lão Bàng lẩm bẩm, mắt vẫn tròn xoe nhìn cánh cửa đá. "Ai mà ngờ được dưới cái vách đá khô cằn này lại có cái hang to thế không biết!"
Họ bước vào hang động được gọi là Phù Vũ Uyên (Hang Lông Chim). Ngay khi đặt chân vào, một khung cảnh choáng ngợp hiện ra. Mọi thứ trong hang động đều nhuốm một màu trắng muốt tinh khiết, như thể được bao phủ bởi lớp tuyết dày. Hàng ngàn, hàng vạn chiếc lông vũ mềm mại, trắng như tuyết, bay lượn mịt mù trong không gian, lấp lánh dưới nguồn sáng mờ ảo từ đâu đó hắt vào, tạo nên một ảo ảnh chốn bồng lai tiên cảnh. Thoạt nhìn, nơi đây đẹp đến ngỡ ngàng, như một giấc mơ có thật.
Tuy nhiên, vẻ đẹp đó nhanh chóng nhường chỗ cho sự khắc nghiệt. Khí hậu trong hang động cực kỳ se lạnh, một cái lạnh thấu xương, buốt giá, như có hàng ngàn mũi kim băng đang len lỏi vào từng thớ thịt, khiến xương cốt tê buốt. Linh khí trong hang cũng trở nên loãng và khó hấp thụ, như thể đang bị một thứ gì đó vô hình rút cạn, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên tinh thần.
Càng tiến sâu vào Phù Vũ Uyên, ảo cảnh càng trở nên mạnh mẽ và đáng sợ hơn. Những hình ảnh về gà chín cựa bắt đầu hiện ra khắp nơi. Chúng không ngừng xuất hiện rồi tan biến, bay lượn trong những đám lông vũ, mỗi con đều có vẻ ngoài hoàn hảo nhưng lại mang theo một ánh mắt trống rỗng. Chúng dẫn Thạch Sơn lạc vào một mê địa lông vũ vô tận, một mê cung mà mỗi lối rẽ đều trông giống hệt nhau, không có điểm cuối.
Không chỉ thị giác, thính giác của Thạch Sơn cũng bị đánh lừa một cách tàn nhẫn. Những tiếng gáy vang vọng liên hồi từ mọi hướng, lúc trầm lúc bổng, khi ở gần khi ở xa, khiến hắn không thể định vị được phương hướng thật sự. Tiếng gáy đó không chỉ gây nhiễu loạn mà còn mang theo một năng lượng kỳ lạ, cố gắng khuấy động tâm trí, khiến hắn cảm thấy choáng váng, buồn nôn, và dần mất đi khả năng suy nghĩ logic. Thạch Sơn cố gắng tập trung, nhưng càng cố gắng, những tiếng gáy và hình ảnh càng trở nên hỗn loạn, khiến hắn không biết đâu là đường ra.
"Ông... ông ơi... con gà nào mà gáy ghê thế? Hay là... ma gà?" Tiêu Lan run rẩy nói, bám chặt lấy tay Thạch Sơn, khuôn mặt cô bé trắng bệch vì sợ hãi và cái lạnh cắt da.
Lão Bàng loạng choạng, cố gắng bịt tai. "Tiêu Lan! Đừng nói gở! Nhưng mà... đúng là quái dị thật. Lão già này đi rừng cả đời chưa thấy cái cảnh này bao giờ. Cứ cái đà này, không biết đường ra thì có khi lại thành tượng băng mất thôi!" Giọng ông run run, không còn vẻ hài hước thường ngày.
Bà Lữ vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng nể, nhưng đôi mắt bà cũng lộ rõ vẻ cảnh giác và một chút bất lực. "Đây là một trận pháp huyễn cảnh cấp cao. Nó đang dùng những linh khí của chính Sơn Linh để tạo ra ảo ảnh, nhằm bảo vệ hoặc thử thách chúng ta. Thạch Sơn, con phải bình tĩnh!"
Thạch Sơn biết mình phải hành động. Hắn không thể để bị mắc kẹt mãi trong mê cảnh này. Hắn hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ linh khí vào mạch Địa Môn Dẫn Lộ, không phải để tấn công, mà để thâm nhập vào bản chất của ảo ảnh, tìm ra sơ hở. Hắn vận dụng một chiêu thức mà hắn đã từng trải nghiệm trong quá khứ, nhưng giờ đây được nâng cấp và tinh thuần hơn nhiều: “Âm Phách Phi Tâm”. Hắn không còn bị động nhận những ký ức hỗn loạn, mà chủ động đi sâu vào mê cảnh, đọc ký ức được lưu giữ trong từng sợi lông vũ, trong từng dòng linh khí của không gian.
Qua “Âm Phách Phi Tâm”, Thạch Sơn bắt đầu nhìn thấy những mảnh ghép ký ức của chính con gà chín cựa – một Sơn Linh hùng vĩ bị phong ấn, những nỗ lực thoát ra tuyệt vọng, và cả những kỹ thuật phong ấn cổ xưa đã tạo nên mê cảnh này. Hắn hiểu rằng mê cảnh này được tạo ra không chỉ để ngăn cản, mà còn để bảo vệ chính gà chín cựa khỏi sự xâm nhập của tà khí bên ngoài, nhưng đồng thời cũng giam giữ chính nó.
Cùng lúc đó, tiếng gáy vọng liên hồi vẫn đang cố gắng làm suy yếu thính giác hắn, gây ra những cơn đau đầu như búa bổ. Thạch Sơn tập trung toàn bộ tinh thần, đưa ngón tay lên huyệt Nhĩ Quan (huyệt vị ở tai), thi triển “Thiên Nhẫn Châm” bằng ý chí và linh khí địa mạch. Đây không phải là một mũi kim vật lý, mà là một luồng linh khí tinh thuần như kim châm, xuyên thẳng vào huyệt đạo, trấn tĩnh thính giác của hắn, giúp hắn lọc bỏ những tiếng gáy giả, những tiếng thì thầm ma quái. Tâm trí hắn trở nên thanh tịnh tuyệt đối, và trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được một pháp tuyến thật – một đường đi duy nhất, một luồng linh khí chân thật, dẫn thẳng đến trung tâm của mê cảnh.
Với thính giác được thanh tỉnh và khả năng đọc ký ức không gian, Thạch Sơn dẫn đoàn người đi thẳng theo pháp tuyến chân lý mà hắn vừa khám phá. Những hình ảnh ảo giác của gà chín cựa biến mất sau lưng họ, tiếng gáy vọng cũng dần xa. Cái lạnh buốt vẫn còn đó, nhưng không còn cảm giác tê dại.
Cuối con đường chân lý, một không gian rộng lớn hiện ra. Nơi đó, không có gà chín cựa đang bị giam cầm như hắn dự đoán, mà là một bức tường đá lớn sừng sững, cao vút lên đến trần hang. Bức tường được phủ kín bởi hàng ngàn chiếc Lông Ngũ Sắc lấp lánh kỳ ảo, mỗi chiếc lông đều tỏa ra một luồng linh khí khác nhau, đan xen vào nhau, tạo nên một nguồn năng lượng sống động và huyền bí. Mỗi khi ánh sáng từ đâu đó lướt qua, những chiếc lông lại lấp lánh như ngọc quý, đẹp đến nao lòng.
Thạch Sơn chạm tay vào bức tường. Hắn cảm nhận được một linh khí vĩ đại, thuần khiết và mạnh mẽ đến kinh ngạc đang bị phong ấn tại đây, sâu thẳm bên trong bức tường lông vũ. Hắn biết, đây chính là mấu chốt kết nối với linh thú, và cuộc đối đầu thực sự với linh vật huyền thoại này sắp diễn ra. Hắn đã đến rất gần.