Thời gian Sơn Tinh sống trong lòng Tản Viên Sơn không chỉ là những tháng ngày tu luyện thầm lặng, hấp thụ linh khí một cách đều đặn, không ngừng nghỉ mà còn là hành trình thích nghi không ngừng với môi trường khắc nghiệt, đầy rẫy những mối hiểm nguy tiềm tàng và bất ngờ, ẩn chứa trong bóng tối thăm thẳm. Hang động không chỉ có linh khí tinh thuần, ngọt ngào, mát lành mà còn ẩn chứa những sinh vật nguyên thủy chưa từng được biết đến ở thế giới bên ngoài, những kẻ săn mồi ẩn mình trong bóng tối. Mặc dù Hạt Ngọc Núi và Huyết ấn Thổ Mộc đã biến đổi cơ thể cậu bé trở nên cứng cáp như đá, dẻo dai như rễ cây cổ thụ, nỗi đói khát không còn là gánh nặng hành hạ tâm trí, nhưng Sơn Tinh vẫn là một đứa trẻ, yếu ớt về kinh nghiệm chiến đấu thực tế, và sự non nớt của cậu bé vẫn là mục tiêu hấp dẫn của những sinh vật săn mồi khác sống sâu trong lòng núi, những kẻ chỉ dựa vào bản năng nguyên thủy và khát máu.
Một ngày nọ, trong sự tĩnh lặng sâu thẳm mà chỉ hang động mới có thể mang lại, khi mọi âm thanh bên ngoài dường như bị nuốt chửng, Sơn Tinh đang ngồi thiền định bên một mạch đá ngầm, nơi linh khí thổ mộc đặc biệt dồi dào, tỏa ra một làn hơi mát lành và đầy sức sống, gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Tâm trí cậu bé hoàn toàn đắm chìm vào dòng chảy của năng lượng, hòa mình vào nhịp đập chậm rãi, hùng vĩ của ngọn núi, từng hơi thở của đất trời. Cậu bé cảm nhận được từng hơi thở của núi, từng rung động của mạch khoáng đang ngưng tụ thành tinh thể lấp lánh, từng dòng nước ngầm luồn lách qua các khe đá. Nhưng, trong khoảnh khắc đó, cậu lại lơ là cảnh giác với thế giới vật chất xung quanh, hoàn toàn tin tưởng vào sự bình yên tưởng chừng bất diệt của nơi này, nơi đã cưu mang và bảo vệ cậu bấy lâu. Trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của hang sâu, nơi chỉ có tiếng nước tí tách và tiếng gió lùa khe khẽ như hơi thở của núi, một âm thanh lạ bắt đầu vọng đến, ban đầu chỉ là tiếng sột soạt rất khẽ, như tiếng lá khô bị gió cuốn trên nền đá ẩm ướt, rồi dần dần lớn hơn, nặng nề hơn, pha lẫn tiếng cào cấu dữ dội trên đá, tiếng móng vuốt sắc nhọn cứa vào vách hang, tạo thành những vết xước sâu hoắm. Đó là tiếng bước chân thô nặng, tiếng thân hình khổng lồ trượt trên nền hang, và tiếng móng vuốt sắc nhọn đang di chuyển nhanh chóng, ẩn mình trong bóng tối, ngày càng gần, ngày càng rõ ràng, mang theo hơi thở lạnh lẽo của kẻ săn mồi.
Sơn Tinh chợt rùng mình, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi tanh tưởi và mục rữa, báo hiệu một mối nguy hiểm chết người đang đến gần, một sự đe dọa không thể tránh khỏi. Cậu bé mở bừng mắt, đồng tử co lại trong bóng tối, cố gắng định vị nguồn âm thanh, nhưng bóng đêm quá dày đặc, nuốt chửng mọi thứ. Từ sâu thẳm một khe nứt đá lớn, nơi bóng tối đặc quánh hơn cả màn đêm, nơi mà ánh sáng dường như bị nuốt chửng hoàn toàn, một cặp mắt vàng rực đột nhiên lóe sáng, rạch ngang không gian ẩm ướt một đường chói lóa như hai ngọn lửa địa ngục, đầy vẻ hung ác và khát máu. Theo sau là một thân hình to lớn, vạm vỡ, phủ đầy lớp vảy sần sùi và lông đen nhánh, dần hiện rõ mồn một qua lớp sương mờ ảo của hang động, giống như một con quái vật từ địa ngục bước ra. Đó là một con mãng xà khổng lồ, da vằn vện những vết sẹo cũ, sần sùi như vỏ cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi, thân hình cuộn tròn như một cuộn dây thừng khổng lồ, chắc nịch, và chiếc đầu to lớn với đôi mắt vàng tham lam, đầy vẻ hung tợn, toát ra sát khí lạnh lẽo khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Con mãng xà này là một kẻ săn mồi thống trị khu vực ngầm của Tản Viên Sơn, tinh ranh và tàn bạo, khát máu và tàn nhẫn, bị hấp dẫn bởi mùi linh khí thanh khiết tỏa ra từ Sơn Tinh, một mùi hương mà nó chưa từng ngửi thấy, một mùi của sự sống và năng lượng nguyên thủy. Nó há cái miệng rộng ngoác, lộ ra những chiếc răng nanh dài và sắc nhọn như dao găm, nhễu những giọt chất lỏng màu xanh lục, báo hiệu nọc độc chết người, đang nhỏ giọt xuống nền đá, ăn mòn cả đá cứng tạo nên những tiếng xì xèo.
Sơn Tinh, với bản năng sinh tồn được tôi luyện qua những ngày lang bạt, ngay lập tức bật dậy, cơ thể phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ, không hề do dự. Cậu bé cố gắng điều động linh khí Thổ Mộc trong người để tạo ra một lớp phòng thủ mỏng, một lá chắn năng lượng vô hình, bao bọc lấy mình, nhưng sự tấn công của mãng xà quá bất ngờ và nhanh chóng, vượt xa tốc độ của một đứa trẻ dù đã được tôi luyện. Con quái vật lao đến với tốc độ kinh hoàng, thân hình khổng lồ trượt đi trên nền đá ẩm ướt, tạo ra một tiếng rít ghê rợn, xé tan sự tĩnh lặng của hang động, khiến những giọt nước tí tách cũng phải ngừng rơi. Trước khi Sơn Tinh kịp phản ứng hoàn toàn, trước khi lớp phòng thủ kịp hình thành đầy đủ, chiếc đuôi khổng lồ của nó đã quật mạnh, như một cây roi sắt khổng lồ, đánh thẳng vào người cậu bé với lực nghiền nát, đủ sức đập tan cả tảng đá.
Một cơn đau nhói, khủng khiếp, vượt quá sức chịu đựng của một đứa trẻ phàm tục, ập đến, xé toạc mọi giác quan của Sơn Tinh. Cậu bé cảm thấy cơ thể mình bị hất văng mạnh vào vách đá gồ ghề, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ xương sườn, tiếng xương vỡ nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch, đau đớn đến thấu tận tâm can. Huyết ấn Thổ Mộc trên ngực bỗng chói sáng rực rỡ, tỏa ra một làn sóng năng lượng mạnh mẽ, cố gắng bảo vệ, bao bọc lấy cậu, nhưng cũng không thể hoàn toàn ngăn chặn được sức mạnh hủy diệt của cú quật chí mạng. Sơn Tinh cảm thấy một dòng máu ấm nóng trào ra từ miệng và mũi, vị tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng, vị mặn chát của máu tươi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của hang động. Cậu bé ngã vật xuống nền đá lạnh lẽo, tầm nhìn mờ đi, mọi thứ quay cuồng như chong chóng, chìm dần vào bóng tối, từng chút một, kéo cậu vào cõi vô định. Con mãng xà không cho cậu bé cơ hội hồi phục, nó nhanh chóng cuộn tròn thân hình khổng lồ, bao bọc lấy Sơn Tinh, bắt đầu siết chặt, mỗi vòng cuộn là một áp lực khủng khiếp đè nén, khiến xương cốt cậu bé như muốn nứt ra. Không khí trong lồng ngực cậu bé dần cạn kiệt, mỗi nhịp thở trở nên khó khăn, đau đớn như bị hàng ngàn mũi dao đâm vào, như có tảng đá ngàn cân đè nặng. Ánh sáng trước mắt mờ dần, tiếng tim đập yếu ớt, cậu bé cảm thấy cái chết đang đến rất gần, vẫy gọi cậu vào hư vô.
Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, khi sự tuyệt vọng dâng lên đỉnh điểm, khi cơ thể không còn sức lực để chống cự, khi ý thức gần như tan biến, một cảm giác nóng rực lạ thường đột nhiên bùng lên từ sâu thẳm trong huyết quản của Sơn Tinh, nơi Hạt Ngọc Núi vẫn đang tỏa sáng âm ỉ như một ngọn lửa bất diệt, thắp lên tia hy vọng cuối cùng. Cảm giác đó không phải là đau đớn, mà là một luồng sức mạnh nguyên thủy, cuồn cuộn như dung nham nóng chảy, bốc cháy dữ dội từ sâu bên trong cơ thể cậu, phá tan mọi giới hạn, mọi rào cản. Hạt ngọc trong miệng cậu bé bỗng tỏa ra một ánh sáng vàng kim chói lóa, xuyên thấu qua da thịt, chiếu rọi cả hang động, xua tan mọi bóng tối, khiến con mãng xà phải nheo mắt lại, thân hình khổng lồ của nó run rẩy. Cùng lúc đó, huyết ấn Thổ Mộc trên ngực cậu bé cũng bùng cháy dữ dội, không còn chỉ là ánh xanh lục và nâu đất dịu nhẹ mà là một ngọn lửa rực rỡ, hòa lẫn giữa màu vàng kim của hạt ngọc và sắc xanh nâu của huyết ấn, tạo nên một vầng hào quang chói lọi, bao trùm lấy Sơn Tinh, biến cậu thành một điểm sáng trong bóng tối.
Dòng máu nóng rực trong cơ thể Sơn Tinh không ngừng sôi sục, như bị đun nóng đến cực điểm, mỗi giọt máu đều mang theo năng lượng hủy diệt và tái sinh. Cậu bé cảm thấy một sự biến đổi kỳ lạ đang diễn ra trong từng tế bào, từng phân tử, một sức mạnh cổ xưa đang thức tỉnh sau hàng vạn năm ngủ vùi trong dòng chảy của thời gian. Một hình ảnh mơ hồ, chớp nhoáng hiện lên trong tâm trí cậu, không phải là ký ức của riêng cậu, mà là của dòng máu đang thức tỉnh, một di sản từ xa xưa: một con rồng đất khổng lồ, thân hình phủ vảy cứng như đá cổ xưa, đôi mắt rực lửa, đang vươn mình, gầm lên một tiếng long ngâm rung chuyển trời đất, vang vọng trong lòng núi sâu thẳm, đánh thức mọi thứ. Đó là một phần ký ức tổ tiên, một phần huyết mạch Thần Nông Thổ Hoàng đang trỗi dậy, đòi lại vị thế vốn có, đòi lại sự tồn tại. Từ chính trung tâm của Huyết ấn Thổ Mộc, nơi ánh sáng hội tụ mạnh nhất, nơi năng lượng bùng nổ, một giọt máu kỳ lạ bắt đầu xuất hiện. Giọt máu ấy không phải là máu tươi thông thường, đỏ tươi và lỏng, mà là một giọt chất lỏng màu nâu sẫm, đặc quánh như đất sét pha với khoáng chất quý hiếm, nhưng lại lấp lánh ánh kim như có chứa hàng ngàn tinh thể nhỏ li ti bên trong, phản chiếu ánh sáng rực rỡ của hạt ngọc và huyết ấn. Nó từ từ tách ra khỏi da thịt, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra một áp lực hùng vĩ, cổ xưa, khiến không gian xung quanh dường như bị bóp méo, không khí trở nên nặng trịch, khó thở. Giọt máu ấy, nhỏ bé nhưng chứa đựng một sức mạnh kinh hoàng, là tinh hoa huyết mạch của Thần Nông Thổ Hoàng, một di sản được lưu truyền qua hàng vạn năm, qua bao thế hệ, giờ đây đã được đánh thức bởi hiểm nguy và khát khao sinh tồn tột độ của Sơn Tinh, bằng chính sinh mạng của cậu.
Ngay khi giọt máu ấy xuất hiện, tỏa ra uy áp khủng khiếp, vượt xa mọi sức mạnh mà nó từng biết, con mãng xà đang siết chặt Sơn Tinh bỗng nhiên run rẩy dữ dội, toàn thân nó co giật và run lên bần bật. Nỗi sợ hãi nguyên thủy, một nỗi sợ hãi từ tận xương tủy, dâng lên trong đôi mắt vàng của nó, làm lu mờ mọi vẻ hung tợn và khát máu trước đó, chỉ còn lại sự hoảng loạn. Sức mạnh bùng nổ từ giọt máu và từ cơ thể Sơn Tinh đã vượt quá sức tưởng tượng của nó, vượt xa mọi kẻ thù mà nó từng đối mặt, mọi định luật tự nhiên. Con quái vật thét lên một tiếng kinh hoàng, không phải là tiếng rít của kẻ săn mồi mà là tiếng kêu của sự khiếp đảm tột cùng, thân hình cuộn tròn bắt đầu giãn ra một cách miễn cưỡng, rồi nhanh chóng buông lỏng Sơn Tinh, cố gắng thoát khỏi áp lực vô hình. Sức mạnh bùng nổ từ Sơn Tinh không chỉ đẩy lùi con mãng xà bằng một luồng xung kích vật lý, một làn sóng năng lượng nhìn thấy được, mà còn tạo ra một luồng áp lực vô hình, một làn sóng năng lượng mạnh mẽ, đẩy bật nó văng ra xa, đập mạnh vào vách đá gồ ghề, tạo nên một tiếng động lớn vang vọng khắp hang, như tiếng sấm rền. Con mãng xà nằm bất động một lát, toàn thân run rẩy, rồi nhanh chóng vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm tỏa của linh khí, lao vào bóng tối và biến mất, không dám quay lại, biến mất khỏi tầm mắt như một bóng ma, chỉ để lại mùi tanh tưởi còn vương vấn.
Sơn Tinh, dù vẫn còn đau đớn tột cùng từ những vết thương vật lý và sự kiệt sức của quá trình thức tỉnh huyết mạch, nhưng đã có thể thở lại, từng hơi thở trở nên sâu và mạnh mẽ hơn, mang theo năng lượng của đất và rồng. Cậu bé nhìn chằm chằm vào giọt máu đang lơ lửng trước ngực mình, giờ đây nó lấp lánh như một viên đá quý sống động, tỏa ra ánh sáng huyền ảo. Giọt máu ấy từ từ bay lượn quanh huyết ấn, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, rồi hòa tan trở lại vào da thịt cậu bé, thấm sâu vào huyết mạch, như một dòng chảy dung hòa vào cơ thể. Khi giọt máu biến mất, một cảm giác sung mãn, mạnh mẽ, chưa từng có tràn ngập khắp cơ thể Sơn Tinh, như một dòng suối năng lượng không ngừng chảy, làm dịu đi mọi đau đớn, chữa lành mọi vết thương. Cậu cảm thấy mình đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, không chỉ đơn thuần là hấp thụ linh khí mà còn được ban cho một sức mạnh tiềm tàng, cổ xưa, một di sản của một dòng tộc vĩ đại, một sức mạnh vượt lên trên cả sinh vật và vật chất. Đây là sự thức tỉnh hoàn toàn của huyết mạch "Thần Nông Thổ Hoàng", một dấu ấn của vương tộc đất, một bước ngoặt lớn, một định mệnh mới trong cuộc đời cậu. Từ giờ phút này, Sơn Tinh không còn chỉ là một đứa trẻ mồ côi may mắn sống sót. Cậu bé đã trở thành người thừa kế của một dòng máu thần bí, một vị thần núi tương lai mang trong mình sức mạnh của Rồng Đất, sẵn sàng đối mặt với những thử thách lớn hơn, những bí ẩn sâu thẳm hơn mà Tản Viên Sơn và thế giới đang chờ đợi, những hiểm nguy và quyền năng chưa từng được biết đến. Con mãng xà, với nỗi kinh hoàng tột độ, đã biến mất hoàn toàn vào bóng tối, không dám quay lại, không bao giờ xuất hiện nữa. Sơn Tinh, tuy kiệt sức, nhưng đã sống sót, và cậu bé biết rằng mình vừa trải qua một sự biến đổi không thể đảo ngược, một sự kiện định mệnh đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình. Cậu bé cảm nhận được sự hiện diện của một nguồn năng lượng rồng đất trong từng tế bào, một sức mạnh nguyên thủy đang chờ được khai phá và làm chủ, một tương lai huy hoàng đang dần mở ra.