Sâu thẳm bên trong Hang Tản Viên, một vực thẳm tối tăm và cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài, nơi mà ngay cả ký ức về ánh sáng mặt trời cũng trở nên xa xăm, mờ ảo như một giấc mơ bị lãng quên. Bóng tối đặc quánh, nặng nề, dường như có thể chạm vào được, bao trùm lấy mọi thứ, đến nỗi ngay cả tia sáng yếu ớt nhất cũng không thể lọt vào, tạo nên một không gian hoàn toàn biệt lập và đáng sợ. Nó nuốt chửng mọi đường nét, mọi màu sắc, chỉ còn lại sự trống rỗng vô tận. Độ ẩm lạnh lẽo, buốt giá thấm đẫm không khí, luồn lách vào từng thớ thịt, từng khớp xương của Sơn Tinh, khiến cậu bé run rẩy không ngừng, cảm giác như mình đang bị đóng băng từ bên trong, một cái lạnh thấu tận linh hồn. Không khí đặc quánh mùi đá ẩm, mùi rêu phong mục rữa đã tồn tại hàng trăm, hàng ngàn năm, mang theo hơi thở của thời gian. Trộn lẫn với đó là một thứ mùi khoáng vật lạ lẫm, hăng hắc nhưng cũng có phần thanh sạch, như mùi của đất đá nguyên sơ chưa từng bị ô nhiễm bởi thế giới bên ngoài, một mùi hương của sự hoang sơ và cổ kính. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tí tách tí tách, không ngừng nghỉ, vang vọng khắp hang động, mỗi giọt nước rơi xuống như một nhịp đập chậm rãi, cô độc trong sự tĩnh mịch bao la. Đôi khi, tiếng nhỏ giọt ấy lại xen lẫn tiếng vọng mơ hồ, trầm đục từ sâu thẳm hơn trong lòng núi, như tiếng thở của một sinh vật khổng lồ, cổ xưa đang ngủ say trong lòng đất mẹ, hay như tiếng vọng của chính ngọn núi Tản Viên huyền bí đang cầm giữ vô vàn bí mật.
Sơn Tinh, đứa trẻ mồ côi 5 tuổi yếu ớt, thân thể gầy guộc vì đói khát và bệnh tật, cuộn tròn người trong một hốc đá khô ráo nhất mà cậu tìm thấy sau khi được dòng nước lũ đẩy vào đây. Đó là một khe nứt nhỏ, vừa đủ để thân hình bé bỏng của cậu chui lọt, mang lại cảm giác an toàn mong manh. Cậu bé cố gắng vùi mình sâu hơn vào hốc đá, như muốn hòa tan vào trong đó, tìm kiếm một chút an toàn giữa sự vô định và nỗi sợ hãi bủa vây. Thân nhiệt cậu bé vẫn còn rất cao, cơn sốt thiêu đốt khiến toàn thân run rẩy từng hồi, trán nóng bỏng và đôi môi khô nứt toác vì mất nước. Một cơn đau đầu âm ỉ vẫn còn đó, nhưng không còn dữ dội như lúc va đập. Mặc dù vậy, một điều kỳ lạ là vết thương trên đầu cậu, nơi cậu đã va vào vách đá, đã ngừng chảy máu hoàn toàn, không còn một giọt máu nào rỉ ra, như thể có một lực lượng vô hình nào đó đã đóng kín nó lại. Và cơn đau cũng dịu đi một cách khó tin, như có một bàn tay dịu dàng xoa bóp, xoa dịu những vết thương thể xác và cả nỗi sợ hãi trong tâm hồn cậu, mang lại một chút bình yên giữa bão tố. Hạt Ngọc Núi, viên đá xanh lục huyền ảo mà cậu bé vô tình nuốt phải, vẫn nằm trong bụng cậu, không ngừng tỏa ra một luồng hơi ấm nhẹ nhàng, như một dòng suối ấm áp chảy tràn trong cơ thể Sơn Tinh, xua đi cái lạnh buốt giá. Luồng hơi ấm ấy len lỏi khắp các mạch máu, làm dịu cơn sốt, xoa dịu cơn đói cồn cào, giúp cậu bé chống chọi lại cái khắc nghiệt của môi trường này, mang đến một tia hy vọng mong manh về sự sống, một nguồn năng lượng bí ẩn đang nuôi dưỡng cậu.
Trong cơn mơ màng giữa mê man và tỉnh táo, giữa ranh giới mong manh của ý thức và vô thức, Sơn Tinh cảm thấy như mình đang trôi nổi giữa hai thế giới, một thế giới của thực tại tàn khốc đầy đau khổ và một thế giới khác, bí ẩn hơn, đang dần hé lộ. Cậu bé bắt đầu nghe thấy những âm thanh kỳ lạ, mà trước đây chưa từng lọt vào tai cậu, những âm thanh vượt qua ngưỡng nghe thông thường của một con người. Ban đầu, đó chỉ là tiếng vọng của chính mình, tiếng thở hổn hển dồn dập của cậu bé dội lại từ vách hang đá, tạo thành một âm thanh ma quái, rồi dần dần là những tiếng vang không rõ nguồn gốc, như có thứ gì đó đang tồn tại cùng cậu trong lòng hang động rộng lớn này, một sự hiện diện vô hình nhưng rõ ràng, đang cố gắng giao tiếp. Chúng không phải là tiếng gió rít thông thường thổi qua khe đá, hay tiếng nước chảy xiết của dòng suối ngầm quen thuộc mà cậu từng nghe ngoài làng. Đó là những âm thanh trầm đục, nặng nề, như tiếng đá khổng lồ va vào nhau từ một khoảng cách rất xa, rung chuyển cả lòng đất, khiến cả cơ thể Sơn Tinh cũng cảm thấy rung lên nhè nhẹ. Hoặc là tiếng đất đá dịch chuyển chậm rãi, nặng nề như cả ngọn núi đang thở, đang cựa mình, hay những khối địa chất khổng lồ đang từ từ thay đổi vị trí. Thỉnh thoảng, lại có tiếng rì rầm rất nhỏ, rất khẽ, như ai đó đang nói chuyện thì thầm, nhưng không có ngôn ngữ nào cụ thể, không thành lời, chỉ là những rung động của âm thanh bí ẩn, lướt qua tai cậu bé như những cơn gió vô hình, mang theo những thông điệp mà cậu chưa thể giải mã. Có khi lại là tiếng va chạm thanh thoát, trong trẻo như tiếng kim loại chạm vào đá quý, tiếng chuông gió ngân nga trong không gian vô tận, rồi tan biến nhanh chóng trong không gian tĩnh mịch của hang động, để lại dư âm nhẹ nhàng nhưng ám ảnh, khiến cậu bé phải lắng nghe kỹ hơn.
Những âm thanh này cũng có tiếng vọng đặc biệt, kỳ dị, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo trong lòng hang động. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tưởng chừng như đang rơi gần ngay bên tai cậu bé, khiến cậu giật mình, nhưng lại phát ra từ một khoảng cách rất xa, vọng lại từ những ngóc ngách sâu thẳm của hang, tạo ra một sự méo mó về không gian, khiến cậu bé khó lòng xác định được phương hướng. Tiếng thở của chính Sơn Tinh cũng trở nên lớn hơn, dội lại từ vách hang đá một cách kỳ lạ, như có một bản sao của cậu bé cũng đang thở ở một nơi nào đó, ẩn mình trong bóng tối, một tiếng vọng của chính sự tồn tại của cậu. Ban đầu, những âm thanh lạ lùng, ma quái này khiến Sơn Tinh sợ hãi đến tột độ, nỗi sợ hãi nguyên thủy của một đứa trẻ bị bỏ rơi trong bóng tối lạnh lẽo, không biết điều gì đang chờ đợi mình. Cậu bé co rúm người lại, vùi mặt vào đầu gối, ôm chặt lấy thân mình, cố gắng làm cho mình nhỏ bé nhất có thể, như muốn ẩn mình vào trong đá để thoát khỏi những âm thanh ma quái, những bí ẩn đang vây quanh cậu. Nước mắt không thể chảy ra, chỉ còn lại sự run rẩy vô tận. Cậu bé cảm thấy cô đơn và lạc lõng hơn bao giờ hết, một nỗi tuyệt vọng cứ thế len lỏi vào tâm trí non nớt, bao phủ lấy mọi suy nghĩ của cậu.
Nhưng dần dần, một sự thay đổi không thể giải thích được đã xảy ra, một sự chuyển biến kỳ diệu bắt nguồn từ sâu thẳm bên trong cơ thể cậu. Hạt Ngọc Núi trong bụng cậu bé dường như "phản ứng" với những âm thanh đó, không phải là một phản ứng vật lý đơn thuần, mà là một sự cộng hưởng tinh thần, một sự đồng điệu giữa hạt ngọc và môi trường xung quanh. Một cảm giác tê rần nhẹ nhàng, như điện giật, xuất hiện trong tai Sơn Tinh, lan tỏa từ bên trong, như có một luồng khí vô hình đang khuếch đại mọi tiếng động xung quanh. Đó là một cảm giác vừa xa lạ, vừa quen thuộc, như có thứ gì đó đang được khai mở. Khả năng nghe của cậu bé trở nên nhạy bén một cách phi thường, vượt xa giới hạn của một con người bình thường, vượt qua cả những gì cậu từng tưởng tượng. Cậu có thể nghe thấy tiếng côn trùng bé xíu bò trên vách đá xa tít tắp, tiếng động nhỏ nhất của chúng cũng trở nên rõ ràng như tiếng bước chân voi. Cậu nghe thấy tiếng rễ cây cổ thụ đang từ từ đâm xuyên qua từng khe nứt nhỏ nhất của đá, tiếng rắc rắc nhẹ nhàng nhưng kiên trì của sự sống. Thậm chí, cậu còn nghe thấy tiếng mạch nước ngầm đang chảy xiết sâu bên dưới lòng đất, tiếng róc rách của nước lấp đầy những khe đá vô hình mà mắt thường không thể thấy, tiếng vang của sự sống ẩn sâu trong lòng đất mẹ, một bản giao hưởng của tự nhiên đang cất lên. Mọi âm thanh nhỏ nhất, từ tiếng gió luồn qua một kẽ hở hẹp trên cao cho đến tiếng bụi đá rơi lạo xạo xuống nền hang, đều trở nên rõ ràng và sống động như thể chúng đang diễn ra ngay bên cạnh cậu, bao trùm lấy toàn bộ giác quan của Sơn Tinh, tạo nên một thế giới âm thanh phong phú chưa từng có.
Sơn Tinh, với bản năng của một đứa trẻ yếu ớt và sự nhạy cảm bẩm sinh được hạt ngọc khai mở, không thể lý giải được hiện tượng phi thường này. Cậu bé không có khái niệm về tu luyện, về linh khí hay bất kỳ điều siêu nhiên nào. Tuy nhiên, bằng sự ngây thơ và bản năng của một đứa trẻ, cậu bé cố gắng phân biệt, cố gắng lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất, từ đó nhận ra rằng những âm thanh này không hoàn toàn ngẫu nhiên hay vô nghĩa. Chúng có một "nhịp điệu" riêng, một "tần số" mà trước đây cậu chưa từng cảm nhận được, một sự điều hòa kỳ lạ, như một bản giao hưởng được chơi bởi chính lòng đất, có lúc trầm hùng, có lúc lại du dương. Cậu bé cảm thấy như hang động đang "nói chuyện" với mình, thì thầm những bí mật cổ xưa của ngọn núi, hoặc có một sự sống nào đó đang tồn tại trong lòng đất, giao tiếp thông qua những rung động vô hình mà chỉ cậu bé, với thính giác được cường hóa, mới có thể cảm nhận được. Sự giao tiếp này không cần ngôn ngữ, chỉ là sự cộng hưởng giữa một linh hồn non nớt và một thực thể vĩ đại.
Sự sợ hãi ban đầu dần nhường chỗ cho sự tò mò vô hạn, một sự tò mò trong sáng của một đứa trẻ trước những điều kỳ diệu. Hạt Ngọc Núi không chỉ sưởi ấm cơ thể yếu ớt của cậu mà còn dường như đánh thức một giác quan tiềm ẩn trong Sơn Tinh, một khả năng mà cậu chưa từng biết mình sở hữu, một cánh cửa mới đang dần mở ra trước mắt cậu bé. Cậu bé nhận ra mình không còn cô độc hoàn toàn nữa. Những âm thanh này, dù đáng sợ và bí ẩn, nhưng cũng mang đến một cảm giác kết nối mơ hồ với thế giới xung quanh, một thế giới mà cậu bé chưa từng biết đến, một thế giới của đất và đá, của những mạch nước ngầm và những linh khí vô hình, những năng lượng nguyên thủy của vũ trụ đang cuộn chảy. Có lẽ, đây chính là bước đầu tiên để cậu bé "lắng nghe" và "cảm nhận" được linh khí của đất trời, một phần của sự tu luyện mà cậu chưa hề hay biết, một khởi đầu cho một hành trình mà số phận đã định sẵn cho cậu, một con đường phi thường sẽ biến cậu bé mồ côi thành một vị thần bảo hộ núi non. Tâm trí cậu bé dần bình yên hơn, không còn quá chú trọng vào nỗi đau thể xác hay sự mất mát, mà tập trung vào những âm thanh bí ẩn đang dần hé lộ một thế giới mới.
Trong bóng tối tĩnh lặng, hun hút của hang động, Sơn Tinh, với thính giác đã được khai mở một cách phi thường bởi Hạt Ngọc Núi, bắt đầu cảm nhận được "nhịp thở" mạnh mẽ và sâu thẳm của Tản Viên Sơn. Tiếng động lạ từ sâu trong lòng núi ngày càng trở nên rõ ràng hơn, không còn là những tiếng vang vô định mà là những âm thanh có chủ đích, như đang dẫn lối cậu bé đến một điều bí ẩn nào đó. Chúng như một lời mời gọi không thể chối từ. Cậu bé nhắm mắt lại, lắng nghe, tập trung toàn bộ giác quan vào những âm thanh ấy, cố gắng tìm hiểu ý nghĩa của chúng, và cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một mong muốn không thể kìm nén, muốn khám phá nguồn gốc của những âm thanh đó, muốn đi sâu hơn vào lòng núi, nơi mà số phận có lẽ đã sắp đặt cho cậu một con đường hoàn toàn khác biệt, một tương lai nằm ngoài mọi tưởng tượng của một đứa trẻ mồ côi, một số phận gắn liền với ngọn núi linh thiêng này, trở thành một phần của nó, và cũng là khởi nguồn cho truyền thuyết về vị thần núi sẽ được kể lại cho muôn đời sau.