Sau khi nhận lời sấm truyền từ Long Hồn, tâm trí Thạch Sơn trở nên nặng trĩu. Mối đe dọa từ Âm Phủ Thâm Uyên không phải là thứ mà một cá nhân có thể dễ dàng đối phó. Tuy nhiên, với sức mạnh mới được khai phá và lời hứa cứu vớt thế giới, hắn không thể chùn bước. Hắn biết, con đường tìm kiếm Tam Sinh Thạch sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng đó là hy vọng duy nhất để hàn gắn Thiên Đạo và củng cố phong ấn.
Thạch Sơn tạm biệt những người dân Giang Nam. Giờ đây, hắn chỉ có Thần Long vàng kim đồng hành trên chặng đường mới. Thần Long khẽ gáy một tiếng, ánh mắt nó tinh anh nhìn về phía Tây, nơi được cho là có Vùng Đất Cổ Mộ.
Hành trình từ Giang Nam đến Vùng Đất Cổ Mộ khá xa, băng qua nhiều vùng địa hình khác nhau. Thạch Sơn không còn đi bộ như trước. Với sự đồng hành của Thần Long, hắn di chuyển nhanh hơn rất nhiều, Thần Long không ngừng bay lượn, đôi khi thu nhỏ đậu trên vai hắn, đôi khi phóng lớn để đưa hắn vượt qua những chướng ngại vật lớn.
Càng tiến sâu vào phía Tây, cảnh quan càng trở nên hoang vu và cổ kính. Những khu rừng rậm rạp, cây cối cao lớn, cổ thụ hàng ngàn năm tuổi mọc san sát, che khuất ánh mặt trời. Không khí trở nên lạnh lẽo và tĩnh mịch hơn, không còn sự náo nhiệt của Giang Nam.
Thạch Sơn không ngừng vận dụng Linh Thạch Khai Mắt và cảm nhận linh khí xung quanh. Hắn nhận thấy, linh khí ở đây có vẻ yếu ớt và hỗn loạn một cách bất thường. Giống như một dòng sông bị chặn đứng, không thể lưu thông. Thậm chí, đôi lúc hắn còn cảm nhận được những luồng khí tức tiêu cực, nhưng không phải là tà khí của yêu ma hay quỷ đạo, mà là một sự "tổn thương" của chính đất đai.
Sau khoảng một tuần hành trình, Thạch Sơn cuối cùng cũng đến được ranh giới của Vùng Đất Cổ Mộ. Từ xa, hắn đã có thể nhìn thấy một quần thể kiến trúc đồ sộ, cổ kính, ẩn hiện trong lớp sương mù dày đặc. Đó là những lăng mộ khổng lồ, những đền đài đổ nát, những tượng đá phong hóa đã bị thời gian bào mòn đến mức không còn rõ hình dáng. Khí tức cổ xưa, nặng nề bao trùm khắp nơi, mang theo sự tĩnh mịch của cái chết.
"Đây rồi... Vùng Đất Cổ Mộ," Thạch Sơn trầm giọng nói. Hắn cảm nhận được một sự quen thuộc kỳ lạ ở nơi đây, như thể có một sợi dây liên kết vô hình giữa hắn và vùng đất này.
Nhưng điều khiến hắn lo lắng hơn cả là sự bất thường của địa mạch. Dưới lòng đất, hắn cảm nhận rõ những mạch linh khí khổng lồ, vốn dĩ phải cuồn cuộn chảy khắp nơi, nhưng giờ đây chúng lại bị đứt đoạn, bị chặn đứng, thậm chí là bị hủy hoại. Giống như những huyết mạch của một cơ thể bị cắt đứt, khiến sự sống không thể lưu thông.
"Địa mạch bị hủy hoại," Thạch Sơn lẩm bẩm, ánh mắt hắn nheo lại. "Không phải do tự nhiên. Có kẻ đã cố ý làm điều này."
Thần Long vàng kim trên vai hắn khẽ gầm gừ, đôi mắt tinh anh của nó nhìn chằm chằm vào những mạch địa linh bị đứt đoạn mà chỉ Thạch Sơn mới có thể cảm nhận được. Nó cũng nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề.
Việc địa mạch bị hủy hoại không chỉ đơn thuần là làm suy yếu linh khí. Nó còn có thể dẫn đến sự mất cân bằng của đất trời, tạo điều kiện cho tà khí nảy sinh, và thậm chí là đánh thức những thế lực cổ xưa đang ngủ yên. Có lẽ, đây chính là lý do tại sao Long Hồn lại chỉ dẫn hắn đến đây đầu tiên – Vùng Đất Cổ Mộ này không chỉ là nơi ẩn chứa manh mối của Tam Sinh Thạch, mà còn là nơi một tai ương mới đang âm thầm hình thành.
Thạch Sơn bước vào Vùng Đất Cổ Mộ. Càng đi sâu vào, những lăng mộ càng trở nên đồ sộ và kỳ vĩ. Nhưng chúng không mang vẻ uy nghiêm, mà là sự đổ nát và u ám. Cây cối xung quanh cũng trở nên cằn cỗi, trơ trọi, như bị rút cạn sự sống. Những linh hồn lang thang, yếu ớt, không ngừng lượn lờ trong không khí, chúng không phải là oán linh hung dữ, mà là những linh hồn bị mắc kẹt, không thể siêu thoát do sự hỗn loạn của địa mạch.
"Có vẻ như nơi này đã bị bỏ hoang rất lâu, và những bí mật của nó đang dần bị lãng quên," Thạch Sơn trầm giọng.
Hắn biết, nhiệm vụ đầu tiên ở đây không chỉ là tìm kiếm Tam Sinh Thạch, mà còn là phải hiểu rõ nguyên nhân của việc địa mạch bị hủy hoại và đối phó với bất kỳ thế lực nào đứng đằng sau âm mưu này. Vùng Đất Cổ Mộ không chỉ là một nghĩa địa của quá khứ, mà còn là chiến trường tiềm tàng cho tương lai.