Chương 89 – Thạch Sơn Quyết Chiến – Và Thần Long Đạp Mây

 Ngôi làng đang chìm trong không khí hỗn loạn bỗng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng gầm gừ yếu ớt của bầy yêu binh. Ánh sáng màu ngọc thạch thuần khiết từ Linh Thạch Khai Mắt của Thạch Sơn vẫn bao trùm khắp nơi, khiến những yêu quáiyêu binh lộ rõ mọi điểm yếu, như những nét vẽ mờ nhạt trên một bức tranh. Yêu quái khổng lồ gầm lên một tiếng giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu găm chặt vào Thạch Sơn, nhưng sự hoảng loạn đã len lỏi vào từng tế bào của nó.

"Giờ thì... các ngươi không thể trốn thoát được nữa!" Thạch Sơn trầm giọng, giọng nói hắn vang vọng uy nghiêm khắp không gian, như một lời phán quyết cuối cùng từ một vị thần. Dù vẫn còn cảm nhận được sự mệt mỏi sau những trận chiến liên tiếp ở Tây Ải, nhưng ý chí của hắn giờ đây kiên cố hơn bao giờ hết, được tôi luyện qua quá trình rèn vĩ khí. Hào quang cửu long quanh hắn luân chuyển mạnh mẽ, sẵn sàng bùng nổ.

Bà Lữ nắm chặt tay Tiêu Lan, ánh mắt bà không rời khỏi Thạch Sơn, một sự tin tưởng tuyệt đối hiện rõ trên khuôn mặt. "Cố lên, Thạch Sơn! Cố lên, con trai!" bà thì thầm, giọng bà run run vì lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Tiêu Lan, dù còn sợ hãi, cũng đã bớt run rẩy hơn. Cô bé nhìn Thạch Sơn, đôi mắt to tròn lấp lánh như muốn truyền thêm sức mạnh cho anh.

Lão Bàng siết chặt cây gậy trong tay, sẵn sàng lao vào nếu cần, dù ông ta biết sức mình khó mà chống lại những con yêu quái này. "Thằng nhóc này mà gục, lão già này cũng lao vào ăn thịt nó luôn, xem đứa nào chết trước!" ông ta lẩm bẩm, nửa đùa nửa thật, cố gắng xua đi không khí căng thẳng bằng sự bỗ bã của mình.

Thần Long vàng kim trên vai Thạch Sơn bỗng gáy lên một tiếng vang vọng, âm thanh đó không chỉ là tiếng gáy của một linh thú, mà là một lời tuyên chiến hùng tráng gửi đến bè lũ yêu ma. Nó bỗng chốc bay vút lên cao, thân hình khổng lồ của nó hiện rõ mồn một trên bầu trời, vảy vàng kim lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc dưới ánh sáng của Linh Thạch Khai Mắt.

Thần Long Đạp Mây!

Chỉ trong một cái chớp mắt, Thần Long khổng lồ đã xuất hiện ngay trên đầu yêu quái, đôi mắt tinh anh của nó lóe lên ánh sáng rực rỡ, nhìn thẳng vào điểm yếu của yêu quái đã được Linh Thạch Khai Mắt vạch trần. Nó không phun lửa hay sấm sét. Nó giáng xuống một cú đập móng vuốt khổng lồ, không phải để hủy diệt vật lý, mà để áp chế, để đè bẹp luồng tà khí của yêu quái. Móng vuốt của Thần Long không chạm vật lý, nhưng lại tạo ra một áp lực vô hình khổng lồ, một trường năng lượng thuần khiết, như thể một ngọn núi đang sụp đổ trực tiếp lên linh hồn và tà khí của yêu quái.

Yêu quái khổng lồ gầm lên một tiếng đau đớn thấu trời, thân hình nó loạng choạng dữ dội, lớp tà khí bao quanh nó bị nén chặt, gần như vỡ vụn, lộ ra những khe nứt đen ngòm. Nó cố gắng giơ những chiếc nanh sắc nhọn lên tấn công Thần Long, nhưng những cú vồ của nó chỉ xuyên qua không khí. Thần Long quá nhanh, quá uyển chuyển, và quá mạnh mẽ. Nó liên tục di chuyển, tạo ra những luồng gió xoáy linh khí, không ngừng gia tăng áp lực lên kẻ thù.

Trong khi yêu quái bị Thần Long kiềm chế và dồn vào thế bị động, Thạch Sơn không bỏ lỡ thời cơ. Hắn vận dụng Công Pháp Địa Môn ở cấp độ cao nhất. Dưới chân hắn, mặt đất nứt ra, không phải do động đất, mà do sự bùng nổ của linh khí thuần khiết từ sâu trong lòng đất. Những tảng đá lớn từ từ nổi lên, không ngừng xoay tròn quanh hắn, phát ra ánh sáng màu ngọc thạch, tạo thành một lá chắn vững chắc, bảo vệ hắn và những người bạn phía sau.

"Phong Hoán Lôi!" Thạch Sơn gầm lên, giọng nói hắn vang dội như sấm sét. Hắn không tạo ra những cơn lốc khí đơn thuần. Với sự thấu hiểu về Đạo và linh khí thuần khiết đã được rèn giũa, hắn tạo ra những luồng gió lốc mạnh mẽ, mang theo sức mạnh của lôi điện và khả năng thay đổi linh khí không gian. Những luồng Phong Hoán Lôi này không chỉ thổi bay những yêu binh đang cố gắng tiếp cận, quật chúng văng xa hàng chục mét, mà còn thanh tẩy tà khí, làm chúng suy yếu và tan biến dần thành những đốm sáng đen.

Những yêu binh nhỏ hơn, bị ánh sáng của Linh Thạch Khai Mắt chiếu rọi, bị Phong Hoán Lôi cuốn đi, gào thét trong đau đớn trước khi tan biến thành những làn khói đen. Chúng không thể chống cự lại sức mạnh thuần khiết của Địa Môn và linh khí. Một số con yêu binh cố gắng bám víu vào đất đá, nhưng rồi cũng bị cuốn lên cao và bị xé nát trong không trung.

Kẻ chỉ huy yêu quái, thấy đội quân yêu binh của mình tan rã nhanh chóng và bản thân đang bị Thần Long áp chế, trở nên hoảng loạn tột độ. Nó gầm lên một tiếng tuyệt vọng, phun ra một luồng khí độc mạnh nhất, đặc quánh và hôi thối, cố gắng mở đường máu để thoát thân. Luồng khí độc đó mạnh đến mức ngay cả Thần Long cũng phải tạm thời lùi lại trong chốc lát, tạo ra một khoảng trống mong manh.

Đó là cơ hội của yêu quái. Nó lao xuống, nhắm thẳng vào Thạch Sơn, muốn giáng đòn cuối cùng trước khi bỏ chạy, một đòn tấn công liều chết trong tuyệt vọng. Ánh mắt nó đầy vẻ điên cuồng và căm hận.

"Ngươi sẽ không thoát được đâu!" Thạch Sơn hét lên, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng quyết đoán, khuôn mặt hắn không một chút nao núng. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Linh khí trong hắn bùng nổ, sẵn sàng cho cú ra đòn cuối cùng.