Kẻ phản bội đứng sững sờ, ánh mắt hắn ta đầy vẻ không thể tin được khi nhìn Huyễn Ảnh Phong Linh Trận của mình tan vỡ. Những linh hồn oán niệm đã hóa thành những đốm sáng thanh thản bay lên trời, và bầy voi chín ngà đã thoát khỏi sự khống chế, chúng gầm lên một tiếng mạnh mẽ, ánh mắt chúng giờ đây nhìn Thạch Sơn với sự kính phục và một chút ngưỡng mộ.
"Không thể nào!" Kẻ phản bội hét lên, giọng hắn ta đầy phẫn nộ, vang vọng khắp khu rừng. "Ngươi đã bị trọng thương! Làm sao ngươi có thể..."
Thạch Sơn đứng vững vàng, linh khí Địa Môn thuần khiết cuồn cuộn trong cơ thể hắn, kết hợp với ánh sáng vàng kim của gà chín cựa và hào quang đại cảnh vẫn còn phảng phất quanh hắn. Hắn không còn là chàng trai non nớt, dễ bị lừa dối nữa. Qua bao gian khổ, hắn đã thành thục – không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí, trí tuệ và sự thấu hiểu. Ánh mắt hắn sâu thẳm, nhưng đầy sự kiên định.
"Ngươi đã đánh giá thấp sức mạnh của Địa Môn," Thạch Sơn trầm giọng, giọng nói hắn vang vọng uy nghiêm. "Và ngươi đã quên mất, rằng ý chí của ta không bao giờ bị bẻ gãy."
Kẻ phản bội rít lên một tiếng, hắn ta vung tay. Lập tức, hàng ngàn tinh thể băng đen sắc nhọn, mang theo tà khí nồng nặc, từ không trung ngưng tụ lại và bắn thẳng về phía Thạch Sơn và bầy voi chín ngà, như một cơn mưa tên chết chóc. Hắn ta đã chuyển từ chiến thuật thao túng tinh thần sang tấn công vật lý, cố gắng bù đắp cho thất bại của Huyễn Ảnh Phong Linh Trận. Mỗi tinh thể băng đều phát ra một tiếng rít ghê rợn khi lao đi, mang theo sự lạnh lẽo của cái chết.
Bầy voi chín ngà lập tức phản ứng. Chúng gầm lên, dùng thân thể to lớn và những chiếc ngà thép để đỡ lấy những tinh thể băng. Tiếng va chạm "loảng xoảng" vang vọng khắp khu rừng, như tiếng hàng ngàn thanh kiếm va vào nhau, nhưng số lượng tinh thể quá lớn, và tà khí từ chúng không ngừng ăn mòn, làm chậm những con voi. Một số con voi khổng lồ rụt người lại, bị những tinh thể băng găm vào lớp da dày, dù không xuyên thủng nhưng cũng gây ra đau đớn.
Gà chín cựa trên vai Thạch Sơn khẽ rít lên, lao vút lên không trung, đôi cánh của nó đập mạnh, tạo ra những luồng gió xoáy vàng óng, cố gắng thổi bay những tinh thể băng. Từng tia sáng vàng kim từ nó va chạm với những tinh thể đen, tạo ra những đốm sáng nhỏ như pháo hoa, nhưng luồng tà khí từ kẻ phản bội quá mạnh, khiến nó không thể làm gì nhiều để chặn đứng hoàn toàn đòn tấn công.
Thạch Sơn biết, hắn không thể chỉ phòng thủ. Hắn phải tấn công, phải áp đảo kẻ thù bằng một sức mạnh vượt trội. Hắn hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ linh khí đã được Hào Quang Cửu Long củng cố vào Thạch Long Ấn. Hắn đã lĩnh hội được Lục Huyệt Tụ Khí và sự thuần khiết của Sơn Linh sau khi khai mở Long Môn. Linh khí trong hắn giờ đây không chỉ mạnh mẽ mà còn vô cùng tinh khiết, có khả năng hóa giải tà khí.
Hắn vận dụng Công Pháp Địa Môn ở cấp độ cao nhất, nhưng lần này, hắn không chỉ đơn thuần là mượn sức mạnh của lòng đất. Hắn để linh khí của Sơn Linh hòa quyện vào linh khí Địa Môn của mình, tạo nên một luồng năng lượng mới, vừa kiên cố như núi, vừa linh hoạt như nước, vừa tinh khiết như sương.
"Ngươi sẽ thấy sức mạnh thực sự của Thiên Nhẫn Châm!" Thạch Sơn gầm lên, giọng nói hắn vang dội như tiếng chuông đồng. Hắn không còn chỉ dùng Thiên Nhẫn Châm để giải huyễn hay dò xét. Với sức mạnh mới được thăng hoa, Thiên Nhẫn Châm giờ đây có thể khai đạo – không chỉ là phá bỏ rào cản, mà còn là mở ra một con đường tuyệt đối, một lối đi vượt qua mọi giới hạn, xuyên thấu mọi phòng ngự.
Từ tay Thạch Sơn, không phải là một mũi châm vật lý, mà là hàng ngàn luồng linh khí vô hình, sắc bén như lưỡi dao, mang theo ánh sáng màu ngọc thạch và một chút ánh vàng kim, phóng thẳng về phía kẻ phản bội. Những luồng linh khí này xuyên thấu không gian với tốc độ kinh hoàng, tạo ra những vệt sáng mờ ảo trong không khí. Chúng không chỉ nhắm vào thân thể kẻ phản bội, mà còn nhắm vào những điểm yếu trong luồng tà khí và năng lượng của hắn ta, những điểm mà Linh Thạch Khai Mắt đã nhận biết được. Chúng như những kim châm vô hình, không chỉ gây sát thương vật lý mà còn làm nhiễu loạn và phá hủy sự cấu trúc của tà khí từ bên trong.
Kẻ phản bội gầm lên đau đớn, một tiếng gầm kinh hoàng xé toạc không khí. Hắn ta cố gắng tạo ra một lớp giáp tà khí dày đặc để bảo vệ, nhưng những luồng Thiên Nhẫn Châm Khai Đạo quá nhanh, quá tinh vi, và mang theo sức mạnh Địa Môn thuần khiết có thể xuyên phá mọi thứ. Những tinh thể băng đen mà hắn ta vừa tung ra lập tức tan biến vào hư không khi bị những luồng Thiên Nhẫn Châm xuyên qua. Hắn ta ôm lấy lồng ngực, nơi những luồng Thiên Nhẫn Châm đã xuyên qua, gây ra những vết thương sâu sắc, tà khí từ hắn ta bắt đầu dao động mạnh, không còn duy trì được sự ổn định. Máu đen từ khóe miệng hắn rỉ ra.
"Cái gì thế này?!" Kẻ phản bội rít lên, khuôn mặt hắn ta biến dạng vì kinh ngạc và giận dữ, pha lẫn sự sợ hãi tột cùng. Hắn ta không ngờ một người phàm lại có thể thi triển một chiêu thức như vậy.
Thạch Sơn cảm nhận được sự hỗn loạn trong linh khí của kẻ phản bội. Hắn biết, đây là cơ hội tốt nhất để kết thúc trận chiến này. Với sức mạnh mới được thăng cấp, hắn đã sẵn sàng giáng đòn quyết định.