Chương 71-1 – Dấu Chân Khổng Lồ – Và Móng Voi Thép

     Sau khi Long Môn khai thiên và chứng kiến Sơn Linh hiện thân, Thạch Sơn đã đạt đến hào quang đại cảnh, mang trong mình sức mạnh và trí tuệ được tôi luyện từ những khổ ải ở Tây Ải. Hắn không còn là chàng trai non nớt ngày nào, mà là một Người Gánh Núi thực sự, linh khí cuồn cuộn như biển cả, và gà chín cựa trên vai hắn cũng tỏa ra ánh vàng rực rỡ, biểu trưng cho sự gắn kết định mệnh.

    Lão Bàng vẫn còn dụi mắt không tin vào cảnh tượng tiên cảnh vừa rồi, miệng lẩm bẩm: "Trời đất ơi! Lão già này sống mấy chục năm rồi mà chưa bao giờ thấy cái cảnh tượng gì mà rực rỡ đến thế! Cứ như thiên đường ấy!"

    Bà Lữ mỉm cười nhẹ nhõm, ánh mắt bà tràn đầy niềm tự hào khi nhìn Thạch Sơn. "Con đã hoàn thành cuộc khổ tu ở Tây Ải rồi, Thạch Sơn. Bây giờ, con đã đủ sức đối mặt với mọi thử thách."

    Thạch Sơn gật đầu, cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc trong chính mình. Hắn đã hiểu được bí mật của Tây Vực và mục đích của kẻ phản bội, giờ đây, hắn phải tiếp tục hành trình. Khi họ rời khỏi Long Môn, đi qua một khu rừng tuyết phủ, một cảm giác kỳ lạ chợt ập đến với Thạch Sơn. Hắn cảm nhận được những rung động mạnh mẽ dưới lòng đất, không phải của địa mạch thông thường, mà là những dấu chân khổng lồ, từng bước chân nặng nề, uy nghi, đang tiến về phía họ.

    "Thạch Sơn, con có cảm thấy không?" Bà Lữ đột nhiên hỏi, ánh mắt bà trở nên nghiêm trọng. "Linh khí này... rất mạnh. Nó không phải là linh khí của sơn linh hay thủy quỷ. Nó là của một linh thú khác."

    Lão Bàng nheo mắt nhìn về phía trước. "Kìa! Đằng xa kia! Có cái gì to lớn đang di chuyển kìa!"

    Tiêu Lan cũng chỉ tay, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc: "Anh Thạch Sơn! Có một cái gì đó rất to đang đi tới!"

    Thạch Sơn dồn linh khí vào Thạch Long Ấn, vận dụng Phong Hoán Lôi không phải để tấn công, mà để dò động, cảm nhận rõ ràng hơn những rung động trong không khí và dưới mặt đất. Những luồng linh khí dạng lôi điện vô hình từ hắn tỏa ra, quét khắp khu rừng. Chỉ trong khoảnh khắc, một hình ảnh rõ nét hiện lên trong tâm trí hắn: một bầy voi khổng lồ, với những chiếc ngà lấp lánh như ngọc, đang tiến lại gần. Đây chính là bầy voi chín ngà – những linh thú huyền thoại mà hắn đã nghe nói trong những câu chuyện cổ tích. Chúng di chuyển chậm rãi, nhưng mỗi bước chân đều tạo ra những rung chấn dữ dội, khiến tuyết trên cây đổ ào ào.

    Bầy voi chín ngà hiện ra từ sau màn sương tuyết. Chúng không phải là những con voi bình thường. Thân hình chúng to lớn như những ngọn đồi di động, bộ lông màu trắng bạc lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của Tây Ải, và đặc biệt là mỗi con đều sở hữu chín chiếc ngà cong vút, sắc nhọn như thép, tỏa ra một luồng linh khí cổ xưa, mạnh mẽ đến áp đảo. Chúng không hề hung hãn, nhưng ánh mắt chúng chứa đầy sự uy nghiêm và thách thức, như những vị thần thú đang bảo vệ lãnh địa của mình. Con voi đầu đàn, một con voi to lớn nhất trong bầy, đôi mắt nó lóe lên một tia sáng kỳ lạ, nhìn chằm chằm vào Thạch Sơn.

    "Trời đất ơi! Voi! Voi khổng lồ! Còn chín cái ngà nữa chứ!" Lão Bàng tái mét mặt mày, lắp bắp. "Cái này... cái này là đồ trong truyền thuyết mà! Lão già này hết hồn rồi!"

    Bà Lữ siết chặt tay Tiêu Lan, giọng bà trầm trọng: "Những con voi này không hề tầm thường. Chúng có linh tính rất cao. Có vẻ như chúng đang chặn đường chúng ta."

    Bầy voi bắt đầu tiến lại gần hơn, không gầm rống, mà chỉ phát ra những tiếng bước chân trầm đục, uy hiếp. Thạch Sơn biết, hắn không thể bỏ chạy. Hắn phải đối mặt với chúng. Hắn dồn toàn bộ linh khí vào Thạch Long Ấn, vận dụng Huyết Lôi Pha Lam Trận một lần nữa, nhưng không phải để phong ấn. Hắn muốn sử dụng trận pháp này để trói voi, cố gắng khống chế chúng mà không gây sát thương chí mạng.

    Khi Huyết Lôi Pha Lam Trận được triệu hồi, một luồng tinh huyết nóng bỏng lại từ trong cơ thể Thạch Sơn tuôn trào, hòa vào linh khí Địa Môn. Cảm giác tủy xương đau nhức lại ập đến, dữ dội hơn bao giờ hết, như hàng ngàn mũi khoan đang xuyên qua từng đốt xương. Thạch Sơn nghiến răng, cơ thể hắn run lên bần bật, nhưng hắn kiên định duy trì trận pháp. Những sợi xích lôi điện màu đỏ máu từ trận pháp bắn ra, quấn lấy những con voi chín ngà, cố gắng khống chế chúng.

    Bầy voi chín ngà gầm lên giận dữ. Chúng không dễ dàng bị khống chế. Những sợi xích lôi điện va đập vào lớp da dày và những chiếc ngà thép của chúng, tạo ra những tiếng "keng keng" chói tai. Con voi đầu đàn, đôi mắt nó lóe lên sự giận dữ, nó giật mạnh, khiến cả trận pháp rung chuyển. Móng voi thép của nó, sắc như dao cạo, bất ngờ vung lên.

    "Oanh!"

    Một chiếc móng voi thép khổng lồ xé gió, mang theo sức mạnh kinh hoàng, giáng thẳng vào Thạch Sơn. Hắn kịp thời vận dụng Thạch Quyết Thuẫn để tạo ra một lớp áo giáp linh khí dày đặc, nhưng sức mạnh của móng voi quá khủng khiếp. Lớp áo giáp linh khí của Thạch Sơn lập tức bị xé nát như giấy vụn, không thể chống đỡ nổi. Thạch Sơn bị đánh văng ra xa, va mạnh vào một tảng đá lớn. Hắn cảm thấy ngực mình như bị búa tạ giáng xuống, máu tươi trào ra từ khóe miệng, và một cảm giác trọng thương lan tỏa khắp toàn thân.

    Hắn ngã xuống, cảm thấy mình như một cái xác không hồn. "Mạnh... mạnh thật..." hắn lẩm bẩm. Trận chiến với bầy voi chín ngà, và đặc biệt là con voi đầu đàn, mới chỉ bắt đầu, và hắn đã phải trả một cái giá đắt.