Manh mối mới và sự tái xuất hiện của kẻ thù.
Với Cổ Thành Thiên Điểu đã được thanh tẩy và linh mạch đã được hồi sinh, Thạch Sơn cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc. Linh khí thuần khiết tuôn trào t ừ Thần Điện đã làm mạnh mẽ thêm Hồng Lĩnh Đạo Thạch trong tay hắn, và La Bàn Thiên Vực trong túi áo cũng bắt đầu phát ra một ánh sáng yếu ớt, chỉ dẫn đến điểm đến tiếp theo. Lần này, kim chỉ nam của la bàn không còn rung lắc, mà kiên định hướng về phía đông.
"Đó là Hạ Vực Hồn Trạch," Linh Hồn Hộ Thạch lên tiếng, giọng nàng giờ đây rõ ràng và đầy năng lượng hơn. "Một vùng đất rộng lớn, từng là nơi sinh sống của vô số loài linh thú, nhưng giờ đây đã bị Khổ Lao Chi Khí nhấn chìm. Linh mạch ở đó đang bị mục ruỗng nặng nề, và ta cảm nhận được một sự hiện diện... rất quen thuộc."
Thạch Sơn gật đầu. Hắn biết, dù Kẻ Xây Lời Nguyền đã bị suy yếu, nhưng tàn dư của nó vẫn còn đó, và hắn phải tiếp tục hành trình của mình. Hắn dành thêm một ngày để tận hưởng sự bình yên vừa tìm thấy, ngắm nhìn Cổ Thành Thiên Điểu đang dần phủ một màu xanh của sự sống, trước khi lên đường.
Chặng đường đến Hạ Vực Hồn Trạch dài hơn và khắc nghiệt hơn nhiều so với Sa Mạc Huyết Sắc. Hắn đi qua những khu rừng già im lìm, những dòng sông cạn khô, và những ngọn núi đá hiểm trở. Linh khí trên đường đi ngày càng trở nên nặng nề, mang theo một mùi hôi thối đặc trưng của sự mục ruỗng.
Khi đến gần Hạ Vực Hồn Trạch, khung cảnh hiện ra trước mắt Thạch Sơn khiến hắn rùng mình. Đây không phải là sa mạc khô cằn, mà là một vùng đầm lầy rộng lớn, với những cây cối chết khô, cành trụi lá, vươn lên như những bộ xương trong màn sương mù dày đặc. Mặt nước đen ngòm, sủi bọt những bong bóng khí độc, và không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và tử khí. Hắn cảm nhận được hàng ngàn linh hồn thống khổ đang bị giam cầm trong vùng đất này, gào thét trong câm lặng.
Chiếc La Bàn Thiên Vực trong tay Thạch Sơn rung lên bần bật, ánh sáng từ kim chỉ nam trở nên rực rỡ, gần như chói mắt, chỉ thẳng vào trung tâm của đầm lầy. Linh Hồn Hộ Thạch khẽ rùng mình. "Sức mạnh của Kẻ Xây Lời Nguyền ở đây... cực kỳ đậm đặc! Hắn ta đã gieo rắc sự hỗn loạn ở nơi này trong một thời gian dài."
Thạch Sơn bước chân vào đầm lầy. Ngay lập tức, những sinh vật kỳ dị xuất hiện. Không phải là những Sa Quỷ Thú hay Ma Linh hung hãn, mà là những thực thể gầy guộc, mục nát, với đôi mắt rỗng tuếch và thân thể biến dạng. Chúng là Hồn Họa Thú – những linh thú và con người đã chết trong đầm lầy, bị Khổ Lao Chi Khí và sự oán hận của Kẻ Xây Lời Nguyền biến thành những xác sống biết di chuyển, mang theo một làn sương độc xung quanh.
Một con Hồn Họa Thú có hình dáng giống như một con báo gầy guộc, với lớp da thịt thối rữa và xương sườn lồi ra, lao đến tấn công. Nanh vuốt của nó đen ngòm, mang theo độc khí. Thạch Sơn né tránh, rồi dồn linh khí vào chân, thi triển Địa Môn Chấn Động để tạo ra một làn sóng xung kích dưới chân, khiến con Hồn Họa Thú ngã nhào xuống bùn.
Nhưng số lượng Hồn Họa Thú quá đông. Chúng không sợ hãi, liên tục tràn đến, tạo thành một vòng vây dày đặc. Thạch Sơn buộc phải chiến đấu. Hắn thi triển Thạch Quyết Thuẫn để bảo vệ mình khỏi độc khí, rồi dùng Thạch Sơn Long Quyết để quét sạch từng đợt tấn công của chúng. Mỗi khi một con Hồn Họa Thú bị tiêu diệt, nó sẽ tan rã thành một làn khói đen, mang theo tiếng rên rỉ thống khổ.
Trong lúc chiến đấu, Thạch Sơn bỗng cảm thấy một luồng linh khí quen thuộc, một sự oán hận và tham lam không thể nhầm lẫn. Hắn nhìn theo hướng mà La Bàn Thiên Vực chỉ dẫn, và hắn thấy một bóng hình quen thuộc đang đứng trên một gò đất cao ở giữa đầm lầy.
Đó là Đạo Tặc Bất Hảo! Hắn ta vẫn còn sống, nhưng linh hồn hắn đã hoàn toàn bị biến dạng bởi Lời Nguyền Không Diệt Vong. Hắn ta không còn vẻ ghê tởm của một cục thịt đen thui như lần cuối cùng Thạch Sơn thấy, mà thay vào đó, hắn ta đã phục hồi được hình dáng con người, dù khuôn mặt vẫn còn những vết sẹo đáng sợ, và đôi mắt đỏ ngầu, không còn chút nhân tính nào. Hắn ta đứng đó, điều khiển những con Hồn Họa Thú bằng những thủ ấn quỷ dị.
"Ngươi... lại là ngươi!" Giọng nói của Đạo Tặc Bất Hảo vang vọng, đầy sự căm thù và điên loạn. "Ta đã chờ đợi ngươi rất lâu rồi, Người Gánh Núi! Ngươi đã hủy hoại kế hoạch của ta, đã làm ta phải chịu đựng thống khổ!"
Thạch Sơn nhìn thẳng vào Đạo Tặc Bất Hảo. Hắn biết, đây không còn là kẻ thù cũ mà hắn từng đối mặt. Đạo Tặc Bất Hảo giờ đây chỉ là một con rối của Kẻ Xây Lời Nguyền, nhưng hắn ta vẫn là một mối đe dọa đáng sợ. Trận chiến ở Hạ Vực Hồn Trạch sẽ không chỉ là một cuộc chiến với những sinh vật bị tha hóa, mà còn là một cuộc đối đầu trực tiếp với một kẻ thù đầy thù hận, bị thao túng bởi một thế lực cổ xưa.
Hắn nắm chặt Hồng Lĩnh Đạo Thạch, chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng.
- La Bàn Thiên Vực: Pháp khí chỉ dẫn của Thạch Sơn, dẫn hắn đến Hạ Vực Hồn Trạch.
- Hạ Vực Hồn Trạch: Vùng đầm lầy rộng lớn, bị ô nhiễm bởi Khổ Lao Chi Khí và sự oán hận của Kẻ Xây Lời Nguyền.
- Linh Hồn Hộ Thạch: Đồng hành và cảnh báo Thạch Sơn về mức độ ô nhiễm và sự hiện diện của Kẻ Xây Lời Nguyền.
- Kẻ Xây Lời Nguyền: Linh hồn tà ác cổ xưa, kẻ đứng sau sự ô nhiễm của Hạ Vực Hồn Trạch và thao túng Đạo Tặc Bất Hảo.
- Khổ Lao Chi Khí: Linh khí bị ô nhiễm, đặc biệt đậm đặc và mạnh mẽ ở Hạ Vực Hồn Trạch.
- Hồn Họa Thú: Những sinh vật đã chết bị Khổ Lao Chi Khí biến dị thành xác sống, kẻ thù phụ trong chương này.
- Đạo Tặc Bất Hảo: Kẻ thù cũ, giờ đây đã được phục hồi hình dáng nhưng linh hồn hoàn toàn bị biến dạng và bị Kẻ Xây Lời Nguyền kiểm soát. Hắn ta là kẻ thù chính của Thạch Sơn trong cuộc chiến sắp tới.
- Cổ Thành Thiên Điểu: Vùng đất trước đó đã được Thạch Sơn thanh tẩy.
- Hồng Lĩnh Đạo Thạch: Ba mảnh Đạo Thạch đã hợp nhất, nguồn sức mạnh của Thạch Sơn.
- Công Pháp Địa Môn: Công pháp tu luyện của Thạch Sơn.
- Thạch Quyết Thuẫn: Chiêu thức phòng thủ của Thạch Sơn.
- Địa Môn Chấn Động: Chiêu thức tấn công và khống chế của Thạch Sơn.
- Thạch Sơn Long Quyết: Chiêu thức tấn công mạnh mẽ của Thạch Sơn.
- Người Gánh Núi: Vai trò và định mệnh của Thạch Sơn được khẳng định qua mỗi thử thách.