Thử thách đầu tiên trên bản đồ cổ.
Với chiếc La Bàn Thiên Vực trong tay và bản đồ cổ của Lão Vô Danh làm kim chỉ nam, Thạch Sơn bắt đầu hành trình của mình. Hắn không vội vã. Thay vào đó, hắn đi chậm rãi, cảm nhận từng thay đổi của linh khí địa mạch dưới chân. Mỗi bước chân là một sự khám phá mới về thế giới bên ngoài Động Thiên Khai.
Chiếc la bàn dẫn hắn đến một vùng đất xa xôi, phía tây bắc của đại lục, được mệnh danh là Sa Mạc Huyết Sắc. Tên gọi này không phải vô căn cứ. Khi Thạch Sơn đến gần, hắn cảm nhận được một sự ngột ngạt lạ thường. Không khí nóng bức, khô cằn đến mức dường như muốn hút cạn hơi ẩm trong cơ thể. Mặt đất nứt nẻ, đỏ au như máu khô, và những cơn gió mang theo bụi đất sắc nhọn. Linh khí ở đây cực kỳ loãng, và quan trọng hơn, nó mang theo một chút gì đó của sự mục ruỗng, một linh khí âm u, dai dẳng.
"Đây là một trong những linh mạch cổ xưa bị ô nhiễm nặng nhất," tiếng của Linh Hồn Hộ Thạch vang lên trong tâm trí Thạch Sơn. Nàng giờ đây đã trở nên rõ nét hơn rất nhiều, như một người bạn đồng hành thực sự. "Nơi đây từng là một vùng đất trù phú, nhưng Lời Nguyền Không Diệt Vong đã làm nó khô cằn, và tàn dư của Kẻ Xây Lời Nguyền đã phong tỏa mọi linh khí sống."
Thạch Sơn gật đầu. Hắn cảm nhận rõ rệt sự đau đớn của linh mạch địa mạch ở đây. Chúng bị bóp nghẹt, bị rút cạn sức sống, giống như những cây cối héo úa không còn nước. Điều này càng thôi thúc hắn phải hành động.
Hắn bước sâu vào Sa Mạc Huyết Sắc. Dù linh khí loãng, nhưng hắn vẫn kiên trì vận dụng Công Pháp Địa Môn, cảm nhận từng dòng chảy yếu ớt của linh khí địa mạch. Hắn nhận ra, sự khô cằn của vùng đất này không chỉ do thiếu nước, mà còn do một lực lượng vô hình đang hút cạn sự sống của nó.
Khi màn đêm buông xuống, sa mạc trở nên lạnh lẽo. Thạch Sơn đốt một đống lửa nhỏ để sưởi ấm. Hắn lấy ra những chiếc bánh nếp mà Lão Bàng đã gói ghém cẩn thận. Chiếc bánh tuy đã khô cứng, nhưng hương vị quen thuộc vẫn gợi cho hắn cảm giác ấm áp của Tông môn. Hắn thầm nghĩ: Không biết Lão Bàng ở nhà có còn than vãn Bà Lữ giấu bánh nếp nữa không?
Đúng lúc đó, từ sâu trong màn đêm, một tiếng gầm gừ khô khốc vang lên. Thạch Sơn lập tức cảnh giác. Từ những cồn cát đỏ au, những con vật kỳ dị bắt đầu xuất hiện. Chúng không phải là những linh thú sa mạc bình thường. Thân thể chúng gầy guộc, lớp da khô ráp, và đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu. Chúng là Sa Quỷ Thú – những sinh vật sa mạc bị Khổ Lao Chi Khí còn sót lại biến dị, trở nên hung tợn và khát máu hơn gấp bội.
Một con Sa Quỷ Thú có kích thước bằng con bò tót, lao đến, nanh vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào Thạch Sơn. Hắn không né tránh. Hắn dồn linh khí địa mạch vào tay, thi triển Thạch Quyết Thuẫn. Lớp vỏ đá trên cánh tay hắn hiện lên, cứng rắn và nặng nề.
"RẦM!" Con Sa Quỷ Thú va chạm mạnh vào Thạch Sơn. Cú va chạm tạo ra một âm thanh khô khốc, và con thú bị bật ngược ra xa, chân nó run rẩy. Thạch Sơn cảm thấy một luồng linh khí tà ác, khô khan cố gắng xâm nhập, nhưng đã bị Đạo Thạch và linh khí địa mạch trong người hắn hóa giải phần nào.
Tuy nhiên, số lượng Sa Quỷ Thú quá đông. Chúng không sợ hãi, liên tục lao đến. Thạch Sơn biết, việc tiêu hao linh khí ở đây sẽ là một bất lợi lớn. Hắn cần phải tìm ra nguồn gốc của sự ô nhiễm để thanh tẩy vùng đất này.
Trong lúc giao chiến, Thạch Sơn bỗng cảm thấy một sự rung động kỳ lạ từ lòng đất, giống như một nhịp đập yếu ớt nhưng đầy sức sống. Đó là một mạch linh khí địa mạch, nhưng nó đang bị một thứ gì đó đè nén. Hắn nhìn chiếc La Bàn Thiên Vực, kim chỉ nam đang chỉ về phía một ngọn núi đá xa xăm, nơi có một khe nứt lớn.
"Đó là nơi tàn dư của Kẻ Xây Lời Nguyền đã phong tỏa linh khí địa mạch," Linh Hồn Hộ Thạch lên tiếng. "Nó đã tạo ra một Kết Giới Khô Hạn, hút cạn sự sống của vùng đất này để nuôi dưỡng chính nó."
Thạch Sơn hiểu ra. Trận chiến với những Sa Quỷ Thú chỉ là những kẻ canh gác. Mục tiêu thực sự của hắn là phá hủy Kết Giới Khô Hạn và thanh tẩy linh mạch bị ô nhiễm. Hắn cần phải vượt qua lũ Sa Quỷ Thú này và tiến sâu hơn vào ngọn núi.
Hắn vận dụng Địa Môn Chấn Động, tạo ra một làn sóng rung động dưới chân, khiến những con Sa Quỷ Thú xung quanh mất thăng bằng. Rồi, hắn thi triển Thạch Sơn Long Quyết, dồn toàn bộ sức mạnh vào cú đấm, tạo ra một cột đá khổng lồ, quét sạch hàng chục con Sa Quỷ Thú đang bao vây. Tiếng gầm gừ khô khốc của chúng tắt ngấm khi chúng tan biến thành bụi cát.
Thạch Sơn không chần chừ. Dù tiêu hao linh khí, hắn vẫn lao thẳng về phía ngọn núi đá, nơi chiếc La Bàn Thiên Vực đang chỉ dẫn. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình, và những thử thách phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều.
- La Bàn Thiên Vực: Pháp khí được Thiên Huyền Cung trao cho Thạch Sơn, có khả năng chỉ dẫn đến các linh mạch bị ô nhiễm.
- Sa Mạc Huyết Sắc: Vùng đất khô cằn đầu tiên mà Thạch Sơn đặt chân đến, bị ô nhiễm bởi Khổ Lao Chi Khí và Kẻ Xây Lời Nguyền.
- Linh Hồn Hộ Thạch: Luôn đồng hành và chỉ dẫn Thạch Sơn.
- linh mạch cổ xưa: Các linh mạch bị ô nhiễm trên đại lục, mục tiêu của Thạch Sơn.
- Lời Nguyền Không Diệt Vong: Lời nguyền cổ xưa, dù bị trấn áp nhưng vẫn còn tàn dư.
- Kẻ Xây Lời Nguyền: Linh hồn tà ác cổ xưa, kẻ đứng sau việc phong tỏa linh khí và tạo ra Kết Giới Khô Hạn.
- Công Pháp Địa Môn: Công pháp tu luyện của Thạch Sơn.
- Thạch Quyết Thuẫn: Chiêu thức phòng thủ của Thạch Sơn, có khả năng hấp thụ tà khí.
- Địa Môn Chấn Động: Chiêu thức tấn công và khống chế của Thạch Sơn.
- Thạch Sơn Long Quyết: Chiêu thức tấn công mạnh mẽ của Thạch Sơn, có khả năng hóa giải linh hồn.
- Sa Quỷ Thú: Những sinh vật sa mạc bị Khổ Lao Chi Khí biến dị, trở nên hung tợn.
- Kết Giới Khô Hạn: Một kết giới do Kẻ Xây Lời Nguyền tạo ra, hút cạn sự sống của vùng đất.