Quyết định trở về và hành trình mới.
Sau khi bình phục vết thương và ổn định linh mạch tại Thiên Huyền Cung, Thạch Sơn quyết định trở về Tông môn Huyết Dược. Hắn cần thời gian để củng cố sức mạnh, và quan trọng hơn, hắn muốn được ở bên những người thân thiết nhất trước khi bắt đầu hành trình dài đầy hiểm nguy theo lời tiên tri của Lão Vô Danh.
Cung Chủ Thiên Huyền Cung và các trưởng lão dù tiếc nuối, nhưng vẫn bày tỏ sự ủng hộ tuyệt đối. Họ biết, việc Người Gánh Núi trở về nơi mình thuộc về là điều cần thiết để hắn thực sự phát triển. Họ tặng Thạch Sơn một chiếc La Bàn Thiên Vực – một pháp khí cổ xưa có khả năng chỉ dẫn đến các linh mạch bị ô nhiễm trên đại lục, và một số đan dược quý giá để hỗ Sơn trên chặng đường sắp tới.
"Thạch Sơn, linh khí địa mạch là sức mạnh của ngươi," Cung Chủ dặn dò. "Nhưng lòng nhân từ và ý chí kiên định mới là thứ khiến ngươi thực sự trở thành Người Gánh Núi. Hãy luôn nhớ điều đó."
Đan Sư Huyết Dược và Lão Vô Danh cùng Thạch Sơn quay trở về Động Thiên Khai. Con đường trở về có vẻ ngắn hơn rất nhiều. Động Thiên Khai giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Linh khí trong lành, cây cối xanh tươi, chim chóc hót líu lo khắp nơi. Sự sống đã trở lại mạnh mẽ.
Vừa bước vào cổng Tông môn, Thạch Sơn đã thấy một khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy ấm áp. Lão Bàng, Bà Lữ và Tiêu Lan đang đứng chờ, vẻ mặt đầy mong ngóng.
"Thạch Sơn! Mày về rồi!" Lão Bàng là người đầu tiên reo lên, chạy ào tới ôm chầm lấy Thạch Sơn, suýt nữa làm hắn ngã chổng vó. "Trời ơi! Lão gia cứ tưởng mày bị mấy con ma ở ngoài kia ăn thịt rồi chứ! May quá! Mà này, mày có mang về cái bánh nếp gì đặc sản ở Thiên Huyền Cung không?"
Bà Lữ ngay lập tức cốc đầu Lão Bàng một cái rõ đau. "Cái ông này! Người ta vừa mới đánh nhau long trời lở đất về, còn đòi bánh nếp! Mà này Thạch Sơn, con bé Tiêu Lan nó cứ khóc đòi gặp con mãi thôi đó!"
Tiêu Lan, với đôi mắt đỏ hoe vì mừng rỡ, ôm chặt lấy Thạch Sơn, nước mắt cô bé lăn dài. "Anh Thạch Sơn! Anh về rồi! Em sợ anh không về nữa!"
Thạch Sơn khẽ xoa đầu Tiêu Lan, lòng hắn tràn đầy sự ấm áp. Những khoảnh khắc giản dị này chính là động lực lớn nhất của hắn.
Trong những ngày ở lại Tông môn Huyết Dược, Thạch Sơn dành thời gian để củng cố linh mạch, hấp thụ linh khí địa mạch thuần khiết từ Động Thiên Khai. Hắn cũng dành thời gian để ở bên những người bạn của mình. Hắn giúp Lão Bàng sửa lại cái mái nhà sắp sập, cùng Bà Lữ đi hái thuốc, và dạy Tiêu Lan một vài chiêu thức cơ bản của Công Pháp Địa Môn để tự vệ.
Một lần, khi Thạch Sơn đang giúp Lão Bàng vác một bao tải gạo, Lão Bàng bỗng nhiên oằn người xuống, ôm bụng.
"Ối giời ơi! Lão gia đau bụng quá! Chắc là tại cái linh khí trong lành nó vào bụng nhiều quá!" Lão Bàng nhăn nhó, vừa nói vừa làm bộ mặt đau khổ.
Thạch Sơn phì cười. "Lão Bàng, có khi nào là do lão gia ăn vụng bánh nếp hết phần của người khác không?"
Bà Lữ đi ngang qua, nghe thấy vậy liền liếc xéo. "Chứ còn gì nữa! Cái ông này tham ăn có ngày thành... cái bánh nếp di động cho mà xem!"
Tuy nhiên, những khoảnh khắc bình yên này không thể kéo dài mãi. Thạch Sơn biết, định mệnh của hắn là phải đối mặt với Kẻ Xây Lời Nguyền và thanh tẩy các linh mạch ô nhiễm trên đại lục. Một buổi sáng, hắn đến gặp Đan Sư Huyết Dược và Lão Vô Danh.
"Con đã sẵn sàng," Thạch Sơn nói, ánh mắt hắn kiên định. "Con sẽ bắt đầu hành trình tìm kiếm Thạch Long Ấn và thanh tẩy các linh mạch."
Đan Sư Huyết Dược khẽ gật đầu, vẻ mặt nàng đầy nghiêm nghị. "Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, Thạch Sơn. Kẻ Xây Lời Nguyền sẽ không ngồi yên. Hắn ta sẽ tìm mọi cách để cản trở ngươi. Hãy cẩn trọng."
Lão Vô Danh đưa cho Thạch Sơn một tấm bản đồ cổ xưa, chi chít những ký hiệu lạ. "Đây là bản đồ những linh mạch cổ xưa đã bị ô nhiễm nặng nhất. Ngươi sẽ bắt đầu từ đây." Ông ta nhìn Thạch Sơn, ánh mắt đầy sự kỳ vọng và cả chút lo lắng. "Hãy nhớ, ngươi không chỉ là Người Gánh Núi, mà còn là hy vọng của toàn bộ đại lục. Hãy đi và trở về bình an, Thạch Sơn."
Thạch Sơn gật đầu. Hắn biết, đây là lời chia tay. Hắn quay lại nhìn Tông môn, nhìn những gương mặt thân thương: Lão Bàng đang giả vờ ngất xỉu vì "đau bụng" nhưng vẫn lén nhìn hắn, Bà Lữ đang lẩm bẩm mắng mỏ nhưng ánh mắt đầy quan tâm, và Tiêu Lan đứng đó, đôi mắt rưng rưng, vẫy tay chào hắn.
Hắn hít một hơi thật sâu, nắm chặt viên Hồng Lĩnh Đạo Thạch đã hợp nhất trong tay, đeo chiếc La Bàn Thiên Vực vào thắt lưng, và bước chân ra khỏi cổng Tông môn, hướng về phía chân trời rộng lớn. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng Thạch Sơn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, để hoàn thành định mệnh của Người Gánh Núi.
- Thiên Huyền Cung: Tông môn lớn nhất đại lục, nơi Thạch Sơn đã bình phục và nhận được sự hỗ trợ.
- La Bàn Thiên Vực: Pháp khí cổ xưa có khả năng chỉ dẫn đến các linh mạch bị ô nhiễm.
- Hồng Lĩnh Đạo Thạch: Ba mảnh Đạo Thạch đã hợp nhất, là biểu tượng cho sức mạnh của Thạch Sơn.
- Động Thiên Khai: Vùng núi của Tông môn Huyết Dược, giờ đây đã được thanh tẩy và hồi sinh.
- Người Gánh Núi: Danh xưng huyết mạch của Thạch Sơn, vai trò và định mệnh của hắn được khẳng định.
- Đan Sư Huyết Dược: Người hướng dẫn của Thạch Sơn, luôn hỗ trợ và lo lắng cho hắn.
- Lão Vô Danh: Người hướng dẫn và bảo vệ Thạch Sơn, người tiết lộ lời tiên tri và cung cấp bản đồ hành trình.
- Kẻ Xây Lời Nguyền: Linh hồn tà ác cổ xưa, kẻ thù chính của Thạch Sơn, vẫn còn tồn tại và là mối đe dọa.
- Lời Nguyền Không Diệt Vong: Lời nguyền cổ xưa, đã bị trấn áp nhưng vẫn còn tàn dư.
- Thạch Long Ấn: Mục tiêu cuối cùng của Thạch Sơn để phong ấn Kẻ Xây Lời Nguyền vĩnh viễn.
- linh mạch cổ xưa: Các linh mạch khác trên đại lục bị ô nhiễm bởi tàn dư của Kẻ Xây Lời Nguyền, là những điểm đến đầu tiên của Thạch Sơn.