Chương 108 – Thấu Hiểu Quá Khứ – Và Thạch Quá Khứ Hiện Thế

 Trong không gian hư ảo của Thạch Linh, vô số hình ảnh và âm thanh từ quá khứ liên tục ập đến Thạch Sơn, như một dòng thác ký ức không ngừng tuôn chảy. Đó là những tiếng gầm rống của Long Tộc trong những trận chiến cổ xưa chống lại tà ma, tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt khi địa mạch bị hủy hoại, và cả những lời nguyện cầu của những người từng sống và chết trên mảnh đất này. Đây không chỉ là thông tin, mà là những cảm xúc sống động, những nỗi đau, niềm vui, sự hy vọng và cả sự tuyệt vọng của hàng ngàn năm lịch sử.

Thạch Sơn nhắm chặt mắt, dồn toàn bộ tâm trí vào việc cảm nhận. Hắn không cố gắng phân tích hay sắp xếp từng mảnh ký ức. Thay vào đó, hắn mở lòng mình ra, để những dòng chảy của quá khứ đi qua hắn, thấm sâu vào linh hồn hắn. Hắn vận dụng Công Pháp Địa Môn ở cấp độ thấu hiểu, không chỉ là kết nối vật lý với đất, mà là kết nối với bản nguyên của thời gian được lưu giữ trong lòng đất. Thạch Long Ấn trong tay hắn không ngừng phát sáng dịu nhẹ, linh hồn Long Tổ bên trong nó như một người dẫn đường im lặng, giúp hắn điều chỉnh dòng chảy của ký ức, không để hắn bị nhấn chìm.

Thạch Sơn cảm nhận được sự vĩ đại của Long Tộc, những hy sinh của họ để bảo vệ thế giới. Hắn cảm nhận được nỗi đau của những linh hồn bị mắc kẹt, không thể siêu thoát do sự mất cân bằng của Thiên Đạo. Hắn cũng nhận ra được sự tinh túy của từng dòng linh khí đã chảy qua vùng đất này, từng mạch Địa Mạch đã nuôi dưỡng sự sống.

Hắn không ngừng học hỏi. Hắn hiểu rằng, quá khứ không chỉ là những gì đã xảy ra, mà còn là nền tảng của hiện tại và là lời cảnh báo cho tương lai. Mỗi nỗi đau, mỗi chiến thắng, mỗi thất bại đều mang trong mình một bài học.

Thời gian trôi qua, trong không gian hư ảo, dường như không có khái niệm về ngày đêm. Cuối cùng, một sự giác ngộ đột ngột ập đến Thạch Sơn. Hắn không chỉ "nhìn" và "nghe" quá khứ, mà hắn còn "cảm nhận" được nó, như thể hắn đã sống qua từng khoảnh khắc đó. Hắn đã thực sự thấu hiểu quá khứ của Vùng Đất Cổ Mộ, của Long Tộc, và của chính Thiên Đạo.

Khi Thạch Sơn mở mắt, không gian hư ảo tan biến. Hắn lại đứng trước Thạch Linh hình sư tử đang nằm ngủ. Ánh mắt Thạch Linh giờ đây không còn sự kiểm nghiệm, mà thay vào đó là một sự tôn kính sâu sắc.

"Ngươi đã vượt qua thử thách, Người Gánh Núi," Thạch Linh truyền ý niệm, giọng nói của nó mang theo sự chấp thuận. "Ngươi đã không chỉ nhìn thấy quá khứ, mà còn thấu hiểu nó. Ngươi xứng đáng để gánh vác trách nhiệm của Thạch Quá Khứ."

Thạch Linh từ từ đứng dậy. Thân hình bằng đá của nó bắt đầu rung chuyển, và từ từ biến đổi. Nó không hóa thành bụi, mà hóa thành những luồng linh khí thuần khiết, lượn lờ xung quanh Thạch Sơn, như một lời chúc phúc cuối cùng. Rồi, tất cả những luồng linh khí đó từ từ hội tụ lại, bay thẳng vào giữa lăng mộ, nơi một ánh sáng màu hổ phách dịu nhẹ bỗng chốc bùng lên.

Ngay lập tức, từ bên trong lăng mộ, một viên đá khổng lồ, không phải là đá thông thường, mà là một khối vật chất được làm từ linh khí thuần khiết và ánh sáng hổ phách, từ từ bay ra, lơ lửng giữa không trung. Đó chính là Thạch Quá Khứ – viên Tam Sinh Thạch đầu tiên.

Viên Thạch Quá Khứ không phát ra hào quang chói lọi, nhưng lại mang theo một cảm giác cổ xưa, uy nghiêm và đầy bí ẩn. Trên bề mặt nó, vô số hình ảnh mờ ảo của các sự kiện lịch sử không ngừng lướt qua, như những thước phim quay ngược thời gian. Thạch Sơn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc của nó với linh hồn của vạn vật và dòng chảy của thời gian.

Thần Long vàng kim gầm lên một tiếng vui mừng, nó bay lượn quanh viên Thạch Quá Khứ, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

Thạch Sơn vươn tay ra, và viên Thạch Quá Khứ từ từ bay đến lòng bàn tay hắn, phát ra một luồng ấm áp dịu nhẹ. Ngay khi viên đá chạm vào hắn, Thạch Sơn cảm nhận được một sự cộng hưởng mạnh mẽ. Sức mạnh của quá khứ, của lịch sử vạn vật, giờ đây đã trở thành một phần của hắn.

Hắn đã tìm được viên Thạch Quá Khứ. Manh mối đầu tiên của Tam Sinh Thạch đã nằm gọn trong tay hắn. Giờ đây, hắn đã có một phần chìa khóa để hàn gắn Thiên Đạo và đối phó với mối đe dọa từ Âm Phủ Thâm Uyên.

Thạch Sơn nhìn viên Thạch Quá Khứ, ánh mắt hắn đầy sự kiên định. Hắn biết, hai viên Tam Sinh Thạch còn lại – Thạch Hiện TạiThạch Tương Lai – đang chờ đợi hắn ở những vùng đất xa xôi và hiểm nguy hơn. Cuộc hành trình của hắn sẽ không dừng lại cho đến khi cả ba viên đá được hợp nhất và Thiên Đạo được cứu rỗi.