Chương 103 – Thạch Sơn Xuyên Thấu – Và Phong Ấn Quỷ Nhãn

 Dưới đáy vực thẳm, Quỷ Tộc Hải Vương đã dung nhập vào Thiên Quỷ Chi Nhãn, biến thành một khối hắc khí khổng lồ cuồn cuộn, từ đó vô số xúc tu đen kịt vươn ra, cùng những con mắt đỏ rực bắn ra tia sáng ăn mòn mọi thứ. Cả Long HồnThần Long vàng kim đều bị vây hãm, không thể tiếp cận được nguồn gốc của tà ác. Tiếng gầm gừ oán độc của Quỷ Tộc Hải Vương vang vọng, báo hiệu sự hồi sinh của một thế lực hủy diệt.

"Khốn kiếp! Nó đã hợp nhất với Thiên Quỷ Chi Nhãn!" Long Hồn gầm lên đầy phẫn nộ, nhưng những đòn tấn công của nó chỉ có thể đẩy lùi tạm thời các xúc tu, không thể xuyên thủng lớp hắc khí dày đặc bảo vệ Quỷ Nhãn.

Thần Long vàng kim cũng không ngừng nỗ lực, dùng linh khí thuần khiết để thanh tẩy những tia sáng đen, nhưng chúng quá nhiều và quá mạnh.

Thạch Sơn đứng đó, ánh mắt hắn tập trung cao độ. Hắn biết, đây không phải là lúc để chần chừ. Sức mạnh của Thiên Quỷ Chi Nhãn là vô song, nếu để nó hoàn toàn hồi sinh, cả đại dương và đất liền sẽ chìm trong tai ương. Hắn phải hành động ngay lập tức, và phải là một đòn quyết định.

Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ linh khí của mình, bao gồm cả sức mạnh Địa Môn, hào quang cửu long và linh khí thuần khiết từ Thần Long đã tải đạo, vào Thạch Long Ấn. Thạch Long Ấn trong tay hắn không ngừng rung động dữ dội, ánh sáng ngọc thạch của nó bùng lên rực rỡ, chiếu sáng cả đáy vực, đẩy lùi một phần hắc khí.

Thạch Sơn không thi triển một chiêu thức tấn công thông thường nào. Thay vào đó, hắn vận dụng khả năng xuyên thấu của Linh Thạch Khai Mắt ở cấp độ cao nhất, kết hợp với sự thấu hiểu về bản chất của linh khí và không gian đã được Thần Long truyền tải. Hắn không nhắm vào cơ thể vật lý của Quỷ Tộc Hải Vương hay Thiên Quỷ Chi Nhãn, mà nhắm vào bản nguyên của chúng – nguồn gốc của tà khí và sự tồn tại.

"Địa Môn Xuyên Thấu!" Thạch Sơn gầm lên, giọng nói hắn vang vọng như tiếng sấm nổ dưới đại dương, xuyên thẳng qua lớp hắc khí dày đặc.

Một luồng ánh sáng ngọc thạch cực kỳ mảnh, sắc bén, nhưng lại mang theo sức nặng của cả ngọn núi và sự tinh khiết của đất trời, bắn ra từ Thạch Long Ấn. Luồng sáng này không gây ra bất kỳ tiếng động hay chấn động nào. Nó trực tiếp xuyên thấu qua lớp hắc khí dày đặc của Quỷ Tộc Hải Vương và Thiên Quỷ Chi Nhãn, như một mũi kim xuyên qua không khí, không gặp bất kỳ sự cản trở nào về vật lý.

Quỷ Tộc Hải Vương gầm lên một tiếng kinh hoàng, thảm thiết, chưa từng có. Nó cảm thấy một nỗi đau thấu tận linh hồn, như bị một thứ gì đó thuần khiết và vĩ đại nhất xuyên qua bản nguyên của mình. Lớp hắc khí cuồn cuộn quanh nó bỗng chốc ngừng lại, các xúc tu co rút lại, và những con mắt đỏ rực từ từ tắt lịm.

Luồng ánh sáng ngọc thạch đó không phải để hủy diệt, mà để phong ấn. Nó xuyên thẳng vào trung tâm của Thiên Quỷ Chi Nhãn – nơi nguồn năng lượng tà ác tập trung nhất, nơi bản nguyên của nó tồn tại. Ngay lập tức, luồng sáng ngọc thạch bắt đầu lan tỏa, không ngừng thanh tẩy và nén chặt khí tức quỷ đạo.

Rắc! Rắc! Rắc!

Những tiếng nứt vỡ ghê rợn vang lên từ bên trong hắc động. Thiên Quỷ Chi Nhãn bắt đầu co rút lại, lớp hắc khí cuồn cuộn không ngừng thu nhỏ, và cuối cùng, nó biến thành một viên đá đen tuyền, không còn chút sự sống hay tà khí nào, bị phong ấn hoàn toàn bởi luồng ánh sáng ngọc thạch của Thạch Sơn.

Quỷ Tộc Hải Vương, kẻ đã hợp nhất với Thiên Quỷ Chi Nhãn, cũng không còn tồn tại. Nó đã hoàn toàn bị phong ấn cùng với Thiên Quỷ Chi Nhãn, trở về với hư vô.

Cả đáy vực thẳm trở nên tĩnh lặng. Luồng hắc khí tan biến hoàn toàn, trả lại sự trong lành cho nước biển. Những xúc tu biến mất, và những con mắt đỏ rực tắt lịm. Chỉ còn lại Thạch Sơn đứng đó, Thạch Long Ấn trong tay hắn vẫn còn phát sáng dịu nhẹ, và Thần Long vàng kim cùng Long Hồn khổng lồ đang nhìn hắn với ánh mắt kinh ngạc và thán phục.

"Ngươi... ngươi đã làm được... Ngươi đã phong ấn Thiên Quỷ Chi Nhãn!" Long Hồn gầm lên, giọng nó đầy vẻ kinh ngạc tột độ. "Một sức mạnh... chưa từng thấy! Ngươi đúng là Người Gánh Núi, Hàng Long Giáng Thế!"

Thần Long vàng kim gầm lên một tiếng vui mừng, nó bay xuống, dụi đầu vào Thạch Sơn, ánh mắt nó đầy vẻ tự hào. Nó biết, chủ nhân của mình đã đạt đến một cảnh giới mới, một sức mạnh chưa từng có.

Thạch Sơn thở phào nhẹ nhõm. Hắn đã kiệt sức, nhưng niềm vui chiến thắng và sự bình yên lan tỏa khắp đại dương khiến hắn cảm thấy mọi nỗ lực đều xứng đáng. Đông Hải đã được cứu rỗi, và Long Hồn đã được giải thoát. Sứ mệnh trấn thế của hắn đã mở rộng đến cả biển sâu.