Chương 47 – Cánh Cửa Địa Phủ – Và Những Linh Hồn Vô Định

 Thử thách mới tại Hang Sâu Vô Cực.

    Hành trình từ Hạ Vực Hồn Trạch đến Hang Sâu Vô Cực là một thử thách về cả thể chất lẫn tinh thần. Thạch Sơn phải vượt qua những cánh rừng rậm rạp, những con sông ngầm chảy xiết, và những ngọn núi đá hiểm trở. Càng đến gần đích, không khí càng trở nên lạnh lẽo, mang theo một mùi đất ẩm và sự u ám đặc trưng của thế giới bên kia.

    La Bàn Thiên Vực trong tay Thạch Sơn giờ đây phát sáng liên tục, kim chỉ nam không ngừng rung lắc, chỉ thẳng về một hẻm núi sâu hun hút, nơi ánh sáng dường như bị nuốt chửng hoàn toàn. Linh Hồn Hộ Thạch bay lượn bên cạnh hắn, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. "Đây là lối vào Hang Sâu Vô Cực. Linh khí ở đây cực kỳ mạnh mẽ, nhưng cũng bị Khổ Lao Chi Khí ô nhiễm nặng nề. Hãy cẩn thận, Thạch Sơn. Ngươi đang bước vào thế giới của người chết."

    Thạch Sơn gật đầu. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí âm u, lạnh lẽo tỏa ra từ hẻm núi, như những bàn tay vô hình đang cố gắng kéo hắn xuống vực sâu. Hắn siết chặt Hồng Lĩnh Đạo Thạch trong tay, cảm nhận sự ấm áp và sức mạnh thuần khiết từ nó, giúp hắn trấn an tinh thần.

    Vừa bước vào hẻm núi, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt Thạch Sơn. Hàng ngàn linh hồn, với hình hài mờ ảo, thống khổ, đang trôi nổi vật vờ trong không trung. Chúng không có mắt, không có miệng, chỉ là những bóng ma vật vờ, phát ra những tiếng rên rỉ vô thanh. Đây là Vô Định Hồn – những linh hồn bị mắc kẹt giữa sự sống và cái chết, bị Khổ Lao Chi Khí làm cho mất đi ý thức và mục đích.

    Thạch Sơn cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc. Hắn biết, những linh hồn này từng là những con người, những sinh vật sống, nhưng giờ đây chúng chỉ là những tàn dư của bi kịch.

    "Chúng bị lời nguyền giam cầm, không thể siêu thoát," Linh Hồn Hộ Thạch thì thầm, giọng nàng đầy sự thương cảm. "Chúng sẽ cố gắng bám lấy linh khí sống của ngươi để tìm kiếm sự giải thoát, hoặc để kéo ngươi xuống cùng chúng."

    Quả nhiên, khi Thạch Sơn đi sâu hơn vào hẻm núi, những Vô Định Hồn bắt đầu lao đến, chúng không tấn công bằng vũ lực, mà cố gắng xuyên qua cơ thể hắn, hút cạn linh khí và ý chí của hắn. Thạch Sơn cảm thấy một sự lạnh lẽo cực độ xâm chiếm, như thể linh hồn hắn đang bị đóng băng.

    Hắn lập tức vận dụng Thạch Quyết Thuẫn, tạo ra một lớp vỏ bọc bằng linh khí địa mạch, ngăn chặn sự xâm nhập của những Vô Định Hồn. Nhưng số lượng của chúng quá đông, chúng không ngừng lao đến, như những con sóng vô tận. Thạch Sơn cảm thấy linh khí của mình tiêu hao nhanh chóng, và ý chí của hắn bắt đầu dao động.

    Đúng lúc đó, từ xa, một giọng nói quen thuộc vang lên, đầy vẻ lẩm bẩm khó chịu. "Này cái thằng nhóc kia! Đứng yên đó mà than thở gì vậy? Mấy cái con ma này nhìn gớm chết đi được!"

    Thạch Sơn ngẩng đầu lên. Hắn thấy Bà Lữ, với bộ y phục tu sĩ đã cũ, đang lững thững bước vào hẻm núi, trên tay bà là một cái chổi tre to đùng. Theo sau bà là Lão Bàng, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, tay cầm một cái gáo nước, và Tiêu Lan, đôi mắt rưng rưng nhưng vẫn cố gắng kiên cường bám chặt lấy tay áo Lão Bàng.

    "Bà Lữ! Lão Bàng! Tiêu Lan! Sao mọi người lại ở đây?" Thạch Sơn kinh ngạc thốt lên.

    "Cái thằng nhóc này! Mày đi lâu quá, làm tụi tao lo muốn chết!" Bà Lữ cằn nhằn, nhưng ánh mắt bà lại lộ rõ vẻ quan tâm. "Tên Đan Sư Huyết DượcLão Vô Danh bảo mày đi làm nhiệm vụ quan trọng, nhưng mà mày cứ đi mãi, tụi tao không yên tâm. Nhất là cái lão Bàng này, cứ lẩm bẩm nhớ bánh nếp của mày làm cho không ngủ được!"

    "Đúng đó Thạch Sơn!" Lão Bàng lắp bắp, mặt vẫn còn tái mét vì sợ hãi. "Lão gia nhớ bánh nếp của mày lắm! Với lại, Lão Vô Danh có đưa cho lão gia một cái bùa, bảo là 'bùa xua ma quỷ' gì đó, nhưng lão gia thấy nó giống cái bùa dán tường hơn!" Lão Bàng chìa ra một lá bùa màu vàng nghệ, méo mó.

    Thạch Sơn dở khóc dở cười. Hắn không ngờ mọi người lại liều lĩnh đi theo hắn đến tận đây. Tuy nhiên, sự xuất hiện của họ, dù có phần hài hước, đã làm hắn cảm thấy ấm áp và có thêm sức mạnh tinh thần.

    "Mấy cái con ma này dám làm Thạch Sơn của tao sợ sao!" Bà Lữ gầm lên, vung cái chổi tre của bà lên, "Bốp! Bốp!" Bà quật mạnh cái chổi vào những Vô Định Hồn đang lao đến. Kỳ lạ thay, khi cái chổi của Bà Lữ chạm vào, những Vô Định Hồn không tan biến ngay lập tức, mà chúng kêu lên những tiếng thét chói tai, như thể bị một lực lượng vô hình nào đó đánh bật ra xa.

    "Cái chổi của bà có công dụng gì vậy?" Thạch Sơn kinh ngạc hỏi.

    "Hừ! Cái chổi này của bà đã quét rác trong Tông môn cả trăm năm rồi đó!" Bà Lữ vênh váo. "Nó chứa đầy linh khí... của rác rưởi! Tụi ma này chắc ghét rác rưởi đó mà!"

    Thạch Sơn không biết nên cười hay khóc. Nhưng hắn nhận ra, cái chổi của Bà Lữ, dù bình thường, nhưng vì đã được sử dụng hàng trăm năm trong môi trường linh khí của Tông môn, lại mang theo một chút linh khí đặc biệt, có thể gây khó chịu cho những Vô Định Hồn yếu ớt này.

    Trong khi Bà Lữ hăng hái "quét ma", Lão Bàng run rẩy lùi lại, tay ôm chặt Tiêu Lan. Tiêu Lan thì cứ nấp sau lưng Lão Bàng, nhưng đôi mắt cô bé vẫn không ngừng nhìn về phía Thạch Sơn, đầy lo lắng.

    Thạch Sơn biết, hắn không thể để họ ở đây quá lâu. Nơi này quá nguy hiểm. Hắn phải nhanh chóng tìm ra linh mạch bị ô nhiễm và thanh tẩy nó. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của linh mạch mạnh mẽ nhất ở sâu trong hẻm núi, nơi Khổ Lao Chi Khí đậm đặc nhất, và nơi La Bàn Thiên Vực đang chỉ dẫn một cách cuồng nhiệt.

    "Mọi người lùi lại đi!" Thạch Sơn gầm lên. "Chỗ này rất nguy hiểm!"

    Hắn dồn toàn bộ linh khí vào Hồng Lĩnh Đạo Thạch, chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng với bất cứ thứ gì đang chờ đợi hắn trong Hang Sâu Vô Cực.


  • Hang Sâu Vô Cực: Địa điểm tiếp theo Thạch Sơn phải đến, một phần của Địa Phủ, nơi linh khí mạnh mẽ nhưng bị ô nhiễm nặng nề.
  • La Bàn Thiên Vực: Pháp khí chỉ dẫn của Thạch Sơn.
  • Linh Hồn Hộ Thạch: Đồng hành và cảnh báo Thạch Sơn về những nguy hiểm.
  • Hồng Lĩnh Đạo Thạch: Ba mảnh Đạo Thạch đã hợp nhất, nguồn sức mạnh của Thạch Sơn.
  • Khổ Lao Chi Khí: Linh khí bị ô nhiễm, đặc biệt đậm đặc và mạnh mẽ ở Hang Sâu Vô Cực.
  • Vô Định Hồn: Những linh hồn bị mắc kẹt, mất ý thức, là kẻ thù phụ trong chương này.
  • Thạch Quyết Thuẫn: Chiêu thức phòng thủ của Thạch Sơn.
  • Người Gánh Núi: Vai trò và định mệnh của Thạch Sơn được khẳng định.