Chương 34 – Cái Giá Của Quyền Năng – Và Phản Công Quyết Liệt

 Cuộc chiến sinh tử và sự thức tỉnh chân ngã.

    Luồng linh khí oán độc, lạnh lẽo từ Kẻ Xây Lời Nguyền xuyên thẳng vào Mạch Địa Môn Dẫn Lộ của Thạch Sơn, như một lưỡi dao băng giá đâm vào tận xương tủy. Cơn đau không chỉ là thể xác, mà còn là linh hồn, như muốn đông cứng toàn bộ linh mạch của hắn. Thạch Sơn lảo đảo, cố gắng chống đỡ, ý chí hắn gồng lên đến cực hạn. Hắn biết, nếu linh mạch bị đóng băng, hắn sẽ mất đi sức mạnh, và có thể là cả sự sống.

    "Thạch Sơn! Tập trung!" Tiếng của Đan Sư Huyết Dược vang vọng bên tai hắn, giọng nàng không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, mà đầy sự lo lắng. Nàng lao đến, dùng những viên đan dược quý giá nhất của mình để hóa giải độc tố, đồng thời thi triển một thủ ấn đặc biệt, cố gắng phong tỏa luồng linh khí oán độc đang xâm nhập.

    Lão Vô Danh đứng bên cạnh, một tay đặt lên lưng Thạch Sơn, truyền vào một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết từ Động Thiên Khai. Ông ta nhíu mày, khuôn mặt đầy vẻ nghiêm trọng. "Luồng linh khí này... nó mang theo sự oán hận ngàn năm. Nó đang tìm cách đồng hóa linh mạch của ngươi, Thạch Sơn! Ngươi phải phản kháng!"

    Những U Linh Khổ Hải không ngừng tràn đến, chúng như những đợt sóng đen ngòm, nuốt chửng các tu sĩ của Thiên Huyền Cung. Tiếng la hét, tiếng pháp khí va chạm, và tiếng rên rỉ của linh hồn hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng. Cung Chủ Thiên Huyền Cung và các trưởng lão dù đã dốc hết sức, nhưng cũng đang dần kiệt sức, thân thể họ bị những luồng U Linh Khổ Hải xuyên qua, linh khí nhanh chóng bị rút cạn.

    Thạch Sơn cảm thấy sự yếu ớt đang xâm chiếm. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng chống lại luồng linh khí oán độc đang luồn lách trong linh mạch. Hắn nghĩ về Thạch Hùng, cha hắn, về sự hy sinh của ông. Hắn nghĩ về lời hứa của mình, về việc bảo vệ vùng đất này. Và hắn nhớ đến Lão Bàng với chiếc bánh nếp, Bà Lữ với những lời cằn nhằn nhưng đầy quan tâm, và đôi mắt rưng rưng của Tiêu Lan khi hắn rời đi. Hắn không thể gục ngã. Hắn không thể để những người tin tưởng hắn thất vọng.

    Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, mảnh Hồng Lĩnh Đạo Thạch trong tay Thạch Sơn bỗng nhiên bùng lên một luồng ánh sáng chói lòa, không phải chỉ là ánh sáng thuần khiết, mà là một sự kết hợp của linh khí địa mạch, linh khí sống, và cả những linh khí tà ác đã được hấp thụ và chuyển hóa. Ánh sáng này không chỉ xua đi sự lạnh lẽo của luồng linh khí oán độc, mà còn kích hoạt một điều gì đó sâu thẳm trong Mạch Địa Môn Dẫn Lộ của hắn.

    "Ta... sẽ không gục ngã!" Thạch Sơn nghiến răng, một luồng sức mạnh mới bùng nổ từ sâu thẳm linh hồn. Hắn mở bừng mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn sự yếu ớt, mà rực sáng một cách kiên định. Hắn dồn toàn bộ ý chí và linh khí địa mạch vào Mạch Địa Môn Dẫn Lộ, không phải để chống lại luồng oán độc, mà để nuốt chửng nó!

    Đây là một quyết định điên rồ, một canh bạc tất tay. Hắn đã lĩnh hội được khả năng hấp thụ tà khí từ Thạch Quyết Thuẫn, nhưng giờ đây hắn muốn hấp thụ cả một luồng oán độc tinh túy từ Kẻ Xây Lời Nguyền – một sức mạnh có thể hủy diệt hắn.

    "Cái gì? Nó dám... nuốt chửng linh khí của ta?" Một giọng nói chói tai, đầy sự kinh ngạc và phẫn nộ, vang lên từ không trung, đó là tiếng của Kẻ Xây Lời Nguyền.

    Luồng linh khí oán độc trong người Thạch Sơn bắt đầu bị hút vào Mạch Địa Môn Dẫn Lộ, tan rã và được đồng hóa từng chút một, biến thành một phần của sức mạnh địa mạch thuần khiết của hắn. Quá trình này đau đớn tột cùng, như thể linh mạch của hắn đang bị xé nát rồi tái tạo lại. Máu lại trào ra từ khóe miệng, nhưng Thạch Sơn vẫn đứng vững, cơ thể hắn run rẩy nhưng ý chí không hề lay chuyển.

    Khi luồng oán độc hoàn toàn bị hấp thụ, một cảm giác mạnh mẽ, sảng khoái tuôn trào khắp cơ thể Thạch Sơn. Hắn cảm thấy mình như đã được lột xác. Linh mạch của hắn không chỉ được thanh tẩy, mà còn được tăng cường gấp bội, cứng rắn và dẻo dai hơn. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với linh khí địa mạch của toàn bộ đại lục, không chỉ riêng Động Thiên Khai. Đây là sự thức tỉnh chân ngã của một Người Gánh Núi thực thụ.

    "Bây giờ... đến lượt ta!" Thạch Sơn gầm lên, giọng hắn vang vọng khắp đại điện, không còn là tiếng nói của một tạp dịch, mà là tiếng gầm của một ngọn núi. Hắn tung ra một chiêu thức tổng hợp, được củng cố bởi linh khí địa mạch hùng vĩ vừa được tăng cường – Thạch Sơn Long Quyết.

    Hắn đặt tay xuống đất, linh khí địa mạch cuộn xoáy dưới chân hắn, tạo thành một cơn địa chấn mạnh mẽ. Những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên nền đất cẩm thạch của Thiên Huyền Cung. Từ những vết nứt đó, vô số những cột đá khổng lồ, sắc nhọn, ngưng tụ từ linh khí địa mạch, bắn thẳng lên, xuyên thủng những U Linh Khổ Hải đang tấn công. Những khối u tối của linh khí bị phá hủy, những tiếng rên rỉ của linh hồn hóa thành khói đen rồi tan biến vào hư vô.

    Thạch Sơn Long Quyết không chỉ là một đòn tấn công vật lý, nó còn mang theo linh khí thanh tẩy mạnh mẽ từ Đạo Thạch đã hợp nhất, trực tiếp trấn áp và hóa giải linh hồn bị tha hóa của U Linh Khổ Hải.

    Đòn tấn công của Thạch Sơn đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện trận chiến. U Linh Khổ Hải bị quét sạch hàng loạt, không còn có thể áp đảo các tu sĩ của Thiên Huyền Cung nữa.

    "Không thể nào! Kẻ này! Hắn đã vượt qua cả giới hạn của ta!" Tiếng thét của Kẻ Xây Lời Nguyền vang lên, đầy sự tức giận và hoảng loạn. Hắn ta không thể tin được một linh hồn phàm tục lại có thể hấp thụ được năng lượng oán độc của hắn và biến nó thành sức mạnh cho mình. Luồng linh khí tà ác của hắn ta bắt đầu yếu đi, và sự hiện diện của hắn ta cũng trở nên mờ nhạt hơn.

    Thạch Sơn không dừng lại. Hắn tiếp tục thi triển Địa Môn Báo Động ở cấp độ cao nhất. Cả Thiên Huyền Cung rung chuyển, tạo ra một trường năng lượng rung động khổng lồ, khiến những U Linh Khổ Hải còn sót lại không thể duy trì hình dạng, chúng rên rỉ rồi tan biến hoàn toàn.

    Cung Chủ Thiên Huyền Cung và các trưởng lão nhìn Thạch Sơn với ánh mắt kinh ngạc tột độ. Họ chưa bao giờ chứng kiến một sức mạnh như vậy. Một tu sĩ trẻ tuổi, chỉ mới khai phá linh mạch, lại có thể làm được điều mà hàng ngàn tu sĩ lão luyện không thể.

    Trong khoảnh khắc đó, Thạch Sơn biết, hắn đã thực sự thức tỉnh. Hắn không chỉ là Người Gánh Núi, mà hắn chính là ngọn núi, là linh mạch, là hy vọng của vùng đất này. Nhưng hắn cũng hiểu, cái giá của quyền năng này là rất lớn, và con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều. Hắn vẫn còn phải đối mặt với Kẻ Xây Lời Nguyền – một mối đe dọa thực sự vẫn còn tồn tại, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để tái sinh hoàn toàn.


  • Mạch Địa Môn Dẫn Lộ: Linh mạch đặc biệt của Thạch Sơn, giờ đây đã được thanh tẩy và tăng cường gấp bội sau khi hấp thụ linh khí oán độc.
  • Kẻ Xây Lời Nguyền: Linh hồn tà ác cổ xưa, kẻ đã tạo ra Lời Nguyền Không Diệt Vong, giờ đây bị suy yếu sau khi Thạch Sơn hấp thụ năng lượng oán độc của hắn.
  • Đan Sư Huyết Dược: Người hướng dẫn của Thạch Sơn, lo lắng và hỗ trợ hắn trong cuộc chiến.
  • Lão Vô Danh: Người hướng dẫn và bảo vệ Thạch Sơn, truyền linh khí và cảnh báo hắn.
  • U Linh Khổ Hải: Những linh hồn bị lời nguyền biến dị, trở thành kẻ thù chính trong trận chiến này.
  • Hồng Lĩnh Đạo Thạch: Ba mảnh Đạo Thạch đã hợp nhất, đóng vai trò quan trọng trong việc kích hoạt sức mạnh mới của Thạch Sơn.
  • Công Pháp Địa Môn: Công pháp tu luyện của Thạch Sơn, đã đạt đến một cấp độ cao hơn.
  • Thạch Quyết Thuẫn: Chiêu thức phòng thủ của Thạch Sơn, khả năng hấp thụ tà khí được phát huy.
  • Thạch Sơn Long Quyết: Chiêu thức tấn công mới của Thạch Sơn, sử dụng linh khí địa mạch tạo ra những cột đá khổng lồ, có khả năng hóa giải linh hồn.
  • Địa Môn Báo Động: Chiêu thức tấn công và trấn áp của Thạch Sơn, được thi triển ở cấp độ cao nhất.
  • Người Gánh Núi: Danh xưng huyết mạch của Thạch Sơn, giờ đây đã thức tỉnh chân ngã.